Tự trào
Sáu mươi lăm tuổi tiếc mình già
Bạn mắng : Ai người trẻ mãi a ?
Cháu chắt cả bày, đừng oán thán
Rể dâu một đám, chớ kêu ca ...
Chẳng giàu cũng đủ no căng bụng
Dẫu khó, chưa từng rách hở da !
Bạn hữu mến yêu luôn nhắc nhớ
Già mà được rứa, muốn chi ha ???
Ngô Minh Hằng
Bắt chước tự trào
Bảy, tám mươi đâu thể chịu già,
Thơ văn lõm bõm ráng ê a,
Sáng vươn mình luyện vài hơi thở,
Tối dạo đàn hòa ít điệu ca.
Sống đất Mỹ lâu còn tẹt mũi,
Ăn cơm Tây mãi vẫn vàng da.
Lợi danh chẳng bận , tâm an lạc
Thành bại xem thường cứ hả ha !
Tuệ Quang TTT
TỰ TRÀO
Bao nhiêu tuổi mới nghĩ mình già?
Thật khó luận bàn tuổi tác a!
Thời trẻ hăng say theo cuộc sống
Tuổi già mê thích nghe lời ca.
Vẫn thèm ăn uống thức ngon miệng
Còn thích ngắm nhìn kẻ mát da.
Tập thở dưỡng sinh tâm thoải mái
Hôm nay sống khỏe cười ha...ha!
Minh Lương Trương Minh Sung
LÃO
NIÊN NƠI XỨ NGƯỜI
Cô quạnh xứ người nỗi nhớ mong
Suốt ngày quanh quẩn ở trong phòng.
Không ai tâm sự buồn cô độc
Bạn hữu , người thân ấp-ủ lòng!
Một cảnh hai quê khổ tuổi già
Xứ người thương nhớ Việt Nam xa.
Về quê bất mãn trở qua lại
Lẩm-cẩm cháu con cũng bất hòa!
Nên sống an vui ở xứ nầy
Cố quên quá khứ lắm chua cay!
Chú tâm cầu nguyện hồn thanh thản
Buồn nhớ ích gì chuyện đổi thay.
Tập thở dưỡng sinh sống đến già
Vui cùng con cháu tháng năm qua.
Thức ăn cũng phải nên kiêng cử
Giải trí thanh tao chăm sóc hoa.
Hỉ xả lòng ta thấy nhẹ nhàng
Giữ tâm an lạc thêm an khang.
Thương người bất hạnh bi ai lắm!
Chấp nhân cuộc đời tâm trí an .
Trần gian thay đổi mãi - vô thường!
Buông xả - tham cầu thêm vấn vương.
Nhân quả nhãn-tiền nên thức tỉnh
Tu tâm sám hối - tỏ tình thương.
Minh Lương
Trương Minh Sung
Cali . Ngày 29 / 03 / 2011
Tự thán!
“Ngày xưa
sung sức thì nghèo
Bây giờ rủng rỉnh thì teo mất rồi!
Bây giờ sức khỏe tuyệt vời
Nhưng mà nó có đàn hồi nữa đâu!
Ngày xưa sức khỏe như trâu
Bây giờ “công cụ” nát nhàu như dưa!
Ngày xưa chẳng kể sớm trưa
Bây giờ loáng thoáng lưa thưa buồn lòng !
Ngày xưa như sắt như đồng
Như đinh đóng cột như rồng phun mưa
Bây giờ như cải muối dưa
Mười thang Minh Mạng vẫn chưa ngẩng đầu !
Trải qua một cuộc bể dâu
Cái thời oanh liệt còn đâu nữa mà...!”.
- Nay mai về với ông bà
Nấp sau nải chuối ngắm gà khỏa thân... 
Thương bà mẹ ở
Nursing home
"Cha mẹ nuôi con bằng
trời bằng bể
Con nuôi cha mẹ kể
tháng kể ngày..."
- Thương con từ thủa
mang thai
Chín tháng mười ngày
mang nặng để đau,
Ra đời bú mớm nâng
niu
Cho con tất cả máu
hồng sữa tươi,
Con vui cha mẹ tươi
cười
Con đau cha mẹ rã rời
ruột gan,
Trải bao đau khổ gian
nan
Khó nghèo chịu đựng
chẳng phàn nàn chi,
Mẹ cha rất mực từ bi
Hy sinh tất cả chỉ vì
đời con,
Mong cho con được lớn
khôn,
Gia đình sự nghiệp
thành hôn vẹn toàn,
Tuổi già sức yếu hơi
tàn
Ốm đau bịnh tật mẹ
càng cô đơn,
Âm thầm trong nursing
home
Tháng ngày lặng lẽ
tình thương hao mòn,
Cho dù gác tía lầu
son
Bác sĩ, y tá, thuốc
men đủ đầy...
Nhưng thân xác mẹ hao
gầy
Nhưng tâm hồn mẹ đọa
đày xót xa,
Nơi đây chẳng phải là
nhà
Là nơi êm ấm vào ra
thân tình,
Nơi đây thui thủi một
mình
Tủi thân xót dạ một
mình mình hay,
Văn minh hay xứ đọa
đày !
Mẹ cha già yếu lạc
loài vào đây,
Trông đêm rồi lại
mong ngày
Sức tàn hơi mãn xuôi
tay ngậm hờn,
Cảnh xưa nghèo khó
còn hơn
Tuổi già còn có cháu
con bên mình,
Ra đi an phận tử sinh
CON ƠI....
Con ơi ! Bây giờ mẹ đi chân không vững,
Nhấc không nổi bước
Mẹ xin con nắm tay mẹ dìu mẹ, chậm thôi
Như năm đó Mẹ dìu con đi những bước đầu ...
Con ơi ! Khi con còn thơ dại,
Mẹ dạy con cầm thìa, dùng đũa ăn cơm
Mẹ dạy con buộc dây giày, chải tóc, lau nước mũi
Những kỷ niệm về những năm tháng mẹ con mình sống bên nhau
Làm mẹ nhớ thương da diết
Vì thế, khi mẹ chóng quên, mẹ chậm lời
Con hãy cho mẹ chút thời gian, xin con chờ mẹ chút
Cho mẹ suy nghĩ thêm
Cho dù cuối cùng ngay cả định nói gì
Mẹ cũng quên…
Con ơi ! Con quên là mẹ con ta đã tập luyện hàng trăm lần
Con mới thuộc khúc đồng dao đầu đời ?
Con nhớ không mỗi ngày mẹ đáp
Những câu ngây ngô, hàng trăm câu con hỏi từ đâu
Nên nếu mẹ lỡ kể lể nhiều lần những câu chuyện móm răng
Ngâm nga những khúc ru con thời con bé
Xin con tha thứ cho mẹ
Xin con cho mẹ chìm trong những hồi ức ấy nhé !
Xin con đáp lời mẹ kể những chuyện vụn vặt trong nhà !
Con ơi ! Giờ mẹ thường quên cài nút áo, xỏ dây giày,
Ăn cơm vãi đầy vạt áo
Chải đầu tay bần bật run
Đừng giục giã mẹ
Xin con nhẫn nại chút và dịu dàng thêm
Mẹ chỉ cần có con ở bên
Mẹ đủ ấm.
Con ơi ! Bây giờ mẹ đi chân không vững, nhấc không nổi bước
Mẹ xin con nắm tay mẹ
Dìu mẹ, chậm thôi
Như năm đó....
Mẹ dìu con đi những bước đầu đời ...
MinhLương giới thiệu
TUYÊN NGÔN SỢ VỢ
Kính vợ đắc thọ ,
Sợ vợ sống lâu ,
Nể vợ bớt ưu sầu ,
Để vợ lên đầu, là trường sinh bất tử ...
Đánh vợ nhừ tử, là đại nghịch bất đạo .
Vợ hỏi mà nói xạo, là trời đất bất dung .
Chê vợ lung tung, là ngậm máu phun người .
Gặp vợ mà không cười, là có mắt không tròng .
Để vợ phiền lòng, là tru di tam tộc
Vợ sai mà hằn hộc, là trời đánh thánh đâm ,
Vợ gọi mà ngậm câm, là lòng lang dạ sói .
Để vợ nhịn đói, là tội nhân thiên cổ .
Để vợ chịu khổ là bất tài vô dụng.
Trốn vợ đi " ăn vụng", là ngũ mã phanh thây ...
Vợ hát mà khen hay, là anh hùng thức thời
Khen vợ hết lời, là thuận theo ý trời ...
Sợ ít phải sợ nhiều lên
Sợ xanh cả mặt, sợ mềm cả môi…
Sợ đứng rồi lại sợ ngồi
Vợ sai phải dạ, có tôi làm liền!
Làm chồng phải biết ngoan hiền
Sợ vợ vợ mới cho tiền uống bia
Tiền lương lãnh đủ đem về
Quà cáp ai tặng đừng lia dọc đường
Làm chồng muốn được vợ thương
Ngoài lo tiền bạc, chiếu giường cũng lo
Làm chồng muốn được ấm no
Việc gì quan trọng giao cho vợ nhà
Làm chồng khiêm tốn thật thà
Phải biết sợ vợ cửa nhà mới yên
Đạo Thờ Bà
Ngồi buồn kiếm
chuyện nói chơi
Nhất vợ nhì trời là chuyện <normal >
Đàn ông sợ vợ thì sang
Đàn ông uýnh vợ tan hoang cửa nhà
Đàn ông không biết thờ <bà >
Cuộc đời lận đận kể là vứt đi.
Đàn ông sợ vợ ai khi,
Vợ mình, mình sợ sá gì thế gian ?
Đàn ông khí phách ngang tàng,
Nghe lời vợ dạy là hàng << trượng phu >>.
Đàn ông đánh vợ là ngu,
Tốn tiền cơm nuớc, ở tù như chơi.
Nắng mưa
là chuyện của trời
Tề gia nội
trợ có tôi bao thầu
Suốt ngày
cày cấy như trâu
Chiều về
rửa chén cũng <<ngầu >>như ai .
Nấu ăn,
đi chợ hằng ngày,
Bồng con,
thay tả tôi đây vẹn toàn
Lau nhà,
lau cửa chẳng màng,
Đâu cần
oanh liệt ngang tàng làm chi
Nhiều khi
muốn học dầu xì.
Xin nàng
nghỉ phép ,nàng chau đôi mày.
Nàng đòi
thi đấu võ đài,
Tung ra
một chưởng, chén bay ào ào.
Nhớ xưa
mình mới quen nhau,
Em ăn, em
nói ngọt ngào dễ thương
Cho nên
tôi bị gạt lường,
Mang thân
ngà ngọc cậy nương nơi nàng.
Than ôi !
Thực tế phủ phàng,
Mày râu
một kiếp thân tàn đi đoong.
Một lòng
thờ dzợ sắt son,
Cho tròn
chữ sợ, mới là Đàn ông.
VỢ LÀ TẤT CẢ
Hôm nay ngày 8 tháng 3
Không biết định nghĩa vợ là gì đây?
Vợ là quả ớt chín cây
Đỏ tươi ngoài vỏ rất cay trong lòng.
Vợ là một đóa hoa hồng
Vợ là sư tử Hà Đông trong nhà
Vợ là nắng gắt mưa sa
Vợ là giông tố phong ba bão bùng.
Nhiều người nhờ Vợ nên Ông
Nhiều anh vì Vợ mất không cơ đồ
Vợ là cả những nguồn thơ
Vợ là cả những giấc mơ vơi đầy.
Vợ là một chút men say
Là nước hoa ngoại làm ngây ngất lòng
Vợ là một ánh mây hồng
Vợ là hoa hậu để chồng mê say.
Vợ là khối óc bàn tay
Vợ là bác sỹ tháng ngày trong ta
Vợ là nụ, vợ là hoa
Vợ là chồi biếc, Vợ là mùa xuân.
Vợ là tín dụng nhân dân
Vợ là kế toán giải ngân trong nhà
Vợ là biển rộng bao la
Vợ là hương lúa đậm đà tình quê.
Vợ là gió mát trưa hè
Vợ là hơi ấm thổi về đêm đông
Vợ là chỗ dựa của chồng
Nhiều anh dám bảo Vợ không là gì????
Khoan, khoan hãy nghĩ lại đi
Vợ quan trọng lắm không gì hơn đâu
Việc nhà vợ có công đầu
Nấu cơm, nấu nước, rửa rau, pha trà.
Vợ là máy giặt trong nhà
Vợ là cát-sét, Vợ là ti vi
Nhiều đêm Vợ hát Chồng nghe
Lời ru xưa lại vọng về trong ta.
Vợ là làn điệu dân ca
Vợ là bà chủ, Vợ là nhân viên
Vợ là cái máy đếm tiền
Vợ là nội lực làm nên cơ đồ.
Vợ là thủ quỹ, thủ kho
Vợ là hạnh phúc ấm no trong nhà
Vợ là vũ trụ bao la
Nhiều điều bí ẩn mà ta chưa tường.
Khi nào giận, lúc nào thương
Sớm mưa chiều nắng ai lường được đâu
Vợ là một khúc sông sâu
Vợ như là cả một bầu trời xanh.
Vợ là khúc nhạc tâm tình
Vợ là cây trúc bên đình làm duyên
Vợ là cô Tấm thảo hiền
Vợ là cô Cám hám tiền ham chơi.
Vợ là con Phật, cháu Trời
Rẽ mây rơi xuống làm người trần gian…
Đạo bà
Ðàn ông sợ vợ thì sang,
Ðàn ông uýnh vợ tan hoang cửa nhà.
Ðàn ông không biết thờ "bà"
Cuộc đời lận đận kể là vứt đi.
Ðàn ông sợ vợ ai khi,
Vợ mình, mình sợ sá gì thế gian !!!
Ðàn ông khí phách ngang tàng,
Nghe lời vợ dạy là hàng "trượng phu."
Ðàn ông tẩn vợ là ngu,
Tốn tiền cơm nước, ở tù như chơi.
Nắng mưa là chuyện của trời,
Bồng con, thay tã tôi đây vẹn toàn.
Tề gia nội trợ có tôi bao thầu.
Suốt ngày cày cấy như trâu,
Chiều về rửa chén cũng "ngầu" như ai.
Nấu cơm, đi chợ hàng ngày,
Lau nhà, lau cửa chẳng màng,
Ôi thời oanh liệt ngang tàng còn đâu.
Nhiều khi muốn hộc xì dầu,
Xin nàng nghỉ phép, nàng chau đôi mày.
Nàng đòi thi đấu võ đài,
Tung ra một chưởng, chén bay ào ào.
Nhớ xưa mình mới quen nhau,
Em ăn, em nói ngọt ngào dễ thương.
Cho nên tôi bị gạt lường,
Mang thân ngà ngọc cậy nương nơi nàng.
Than ôi! thực tế phũ phàng,
Mày râu một kiếp thân tàn đi đoong.
Một lòng thờ dzợ sắt son,
Còn non còn nước tôi còn thờ ... Em.
Một thương
cái tướng mập ù
Khi ôm anh tưởng cái lu trong chùa
Hai thương
cái tính phân bua
Cãi gàn, cãi bướng anh thua dài dài
Ba thương
cái tật đánh bài
Điều binh khiển tướng không ai mà bằng
Bốn thương
cái tính cằn nhằn
Dù nhằn nhưng vẫn lăng-xăng suốt ngày
Năm thương
uống rượu mau say
Khi say em mới thường hay nằm kề
Sáu thương
là lúc em phê
Bao nhiêu nữ tính ê hề phơi ra
Bảy thương
da trắng mịn mà
Bởi khi cúp điện cả nhà sáng trưng
Tám thương
cái tính lừng khừng
Lúc không, lúc muốn, lúc mừng, lúc lo
Chín thương
cái tính tò mò
Chuyện gì thiên hạ nhỏ to đều rành
Mười thương
cái tính cành nanh
Anh thương nhiều quá ....để dành em thương
THƯ CHO CON,
Sung Truong
Con yêu dấu, khi cha
mẹ đã già.
Cha mẹ không còn tươi như hoa.
Mà nhăn nhó,
mặt cau, mắt ướt.
Con sẽ thấy không còn vui như trước.
Nhưng cũng
đừng cau có lại mẹ cha.
Vì khi xưa,
con khóc óe vang nhà.
Mẹ cha vẫn vui
tươi như hội.
Nếu cha mẹ, tay run không cầm nổi.
Một tô cơm mà
đánh đổ ra nhà.
Con cũng đừng gắt mắng cha mẹ già.
Vì lúc bé, con
vẫn thường rơi vãi.
Mẹ cha vẫn phải khom lưng nhặt lại.
Từng miếng cơm,
chút thịt con làm văng.
Mẹ vừa cười vừa nhìn con lăng xăng.
Nghe con “xin
lỗi” mà ấm lòng như Tết.
Nếu cha mẹ có nói nhiều, phát mệt.
Nói những câu lảm nhảm, không đầu
đuôi.
Con hãy nhớ năm xưa, nằm trong nôi.
Mẹ kể mãi một chuyện xưa cổ tích.
Cha cũng vậy, những khi con không
thích,
Lên giường nằm để ngủ giấc triền
miên.
Cha kể đi kể lại chuyện ông Tiên.
Chuyện Tướng Cướp, Thạch Sanh, nhiều
chuyện bịa.
Nếu cha mẹ rồi ít năng tắm rửa.
Con cũng đừng bịt mũi, dang xa.
Bởi khi xưa, mẹ phải gọi cả nhà.
Mới tắm được cho con một lát.
Con nghịch chơi, người dính đầy bụi
cát.
Mực lấm lem, tay chân bẩn như ma.
Mẹ mới dội nước, con đã khóc la.
Không chịu tắm, không chịu vào bồn
rửa.
Cha phải dỗ con hoài, con mới sửa.
Mãi lớn khôn, mới đi tắm một mình.
Nếu mẹ cha rồi không hiểu văn minh.
Máy móc mới đủ hình đủ kiểu.
Cũng đừng cười chê ông bà già hủ
lậu.
Mà nên giảng cho cha mẹ cách dùng.
Vì năm con một, hai tuổi, cái gì
cũng lạ lùng.
Cha mẹ phải cầm tay con, chỉ dẫn.
Rồi lớn lên, cha dậy con cẩn thận.
Đừng nghịch máy này, đừng đụng đến
vật kia.
Cha giảng cho con từng chút, từng
ly.
Cách mở radio, bật đèn, mở bếp, vặn
tivi.
Con đã nở những nụ cười hạnh phúc.
Nếu mẹ cha mà nhớ, quên tùy lúc.
Đừng cằn nhằn cha mẹ ngu khờ.
Biết bao lần con quên sách vở ở nhà.
Cha phải chạy như bay về nhà lấy.
Điều quan trọng là cha mẹ cần được
thấy.
Dáng hình con quanh quẩn đâu đây.
Ngửi hơi con mà trong mắt cay cay.
Con còn đó, tim cha đầy máu nóng.
Nếu mẹ cha quá già không muốn sống.
Con hãy hiểu cho rồi tới lúc con
cũng già.
Sẽ tới hồi cuộc sống như trôi qua.
Ý sống hết, mà chỉ còn tồn tại.
Một cái cây
khô, một cánh hoa vương vãi.
Một bộ xương
có hiểu biết vật vờ.
Những kỷ niệm
xưa đầy ắp, chan hòa.
Trong ánh mắt,
trong dấu tay run rẩy.
Hơi thở ngập
ngừng, âm thanh lẩy bẩy.
Không còn ham vui, chỉ còn chút tình yêu.
Tình yêu con,
yêu cháu thật nhiều.
Óc chỉ thấy
tên con và dáng dấp.
Tim chỉ chứa hình con tấp nập.
Dấu chân xưa
chạy nhẩy tung tăng.
Từng nốt muỗi
đau, từng cơn nhức trong răng.
Từng cơn sốt,
mọc răng, đổi da, đổi thịt.
Mẹ cha đã từng
bao đêm quên mệt.
Ngồi bên con,
nghe hơi thở đều hòa.
Dù cho con khó
chịu, khóc la.
Cha mẹ vẫn dấu yêu con trên hết.
Và, bây giờ,
khi tới gần cõi chết.
Hành trang
mang đi vẫn chỉ bóng hình con.
Có chút hơi
tàn, cha mẹ muốn trối trăng:
Mong Con hạnh
phúc, con sướng vui bất tận.
Thôi, vài hàng, gửi con,
TỨ KHỔ : SINH - LÃO -
BỆNH - TỬ
( Cảm
tác theo giáo lý Đạo Phật )
Sinh khổ - ra đời
lại khóc la !
Đói lòng khát sữa tìm đâu ra...
Nằm yên một chỗ - ấm tình mẹ
Tiếng hát ru êm thật đậm đà...
Ốm đau, tàn tật lúc sinh ra !
Chẳng nói được
gì - khổ lắm đa
Nóng lạnh đói no - mẹ săn sóc
Khổ đau đành chịu cõi ta
bà !
Lão khổ - cõi trần thật
đắng cay
Hết còn nhựa sống - nỗi bi ai
Chuyện xưa còn nhớ trong tâm
mãi
Việc mới quên hoài - lẩm cẩm
thay !
Tuổi già nóng giận , trách
phiền ai...
Suy yếu tinh thần - nỗi cảm
hoài
Run rẩy chân tay - buồn số phận
Sức tàn lực kiệt thật chua cay
!
Bệnh khổ do đâu mãi thế
này ?
Di truyền cha mẹ quả không sai
Hay do
ăn uống không kiêng cử
Tham thực cho nên bệnh tật
hoài !
Đau khổ tinh thần cùng thể xác
Khổ mình làm khổ cực người thân
Căn nguyên cũng tại nơi tiền
kiếp
Sám hối - tu tâm - báo trọng
ân !
Tử
khổ - giả từ người quyến thuộc
Bệnh đau nằm liệt ở trên giường
Lo âu không biết về đâu nữa
Tiếc của - hoang mang thật đáng
thương !
Tử biệt - khiến tinh thần khổ
quá
Ra đi phải vĩnh biệt từ đây
Hồn lìa thân xác thêm đau đớn
Vạn pháp vô thường - chịu đắng
cay !
Minh Lương
Trương Minh Sung
Cali
. ngày 23 / 05 /
2010
******
TỨ KHỔ:
SINH-LÃO-BỊNH- TỬ
( Phỏng họa
bài cùng tên của
Thi- Sĩ- Lão-
Thành Sung Trương
theo giáo lý
Đạo Phật.
“Sinh Khổ”: Vừa ra đời, em bé
khóc
Đối lòng vì khát sữa, cất tiếng
la.
Tình mẹ tuyệt vời, bao la suối
ngọt
Thật thiêng liêng tình mẫu tử
đậm đà.
Thân thể ọt èo, ốm đau, khuyết
tật.
Điếc, câm, ngọng, bịnh, bại
liệt, mủ lòa.
Hồi còn bé nhờ mẹ cha săn sóc
Thân phận người gặp bao nỗi xót
xa.
“Lão Khổ”:chẳng mấy chốc, già
nua lại!
Nhựa sống cạn rồi, yếu đuối, não
phiền.
Da nhăn, má hóp, triền miên bực
bội
Cũ kỹ nhớ hoài, cái mới dễ quên!
Tuổi già khó tính, thường xuyên
bất ổn
Sa sút tinh thần, lẩm cẩm yếu
đau.
Run rẫy chân tay, ra vào lượm
thượm
Sức tàn lực kiệt, chán nản, buồn
rầu.
“Bệnh Khổ” thân người biết bao
bất tịnh!
Cứ bịnh đau thăm viếng chẳng tha
ai.
Di truyền cha mẹ hay do người ăn
uống
Bịnh từ miệng vào, họa miệng
chẳng sai!
Tham thực cực thân, gương soi
tiết giảm
Đau khổ thân mình, phiền muộn
người thân.
Tiền duyên nghiệp trả, vô vàn
sầu thảm
Sám hối- Sửa mình- thanh thản
cõi trần.
“Tử Khổ” buớc cuối cùng người
cõi thế
Thân bằng, quyến thuộc, từ giã
buông xuôi.
Cứ nuối tiếc ngậm ngùi bao trân
quý
Nhà cửa, người thân, níu kéo,
khó rời.
Phút vĩnh biệt cõi đời đau khổ
quá!
Hồn lìa khỏi xác cứ mãi vật vờ.
Thần thức kia như bơ phờ chẳng
nở
Nghiệp lực thiện lành hay xấu ác
nhập vô.
Tấm thân Tứ Đại vốn là uế trược
Vạn pháp vô ngã, quả thật đa màu.
Tâm vô thường cứ
lao xao mã vượn
Thọ tất khổ, cuộc sống giả tạm
sao!
(Thanh Đào)
Tâm
trạng lão niên
Ta như xe cũ chạy
không xa
Mòn bánh , máy hư
mãi ở nhà
Lúc mới tuyệt vời
nhiều kẻ thích
Người thân , bạn
quí đến thăm ta .
Ta như
tàu nhỏ , lắm phong ba
Chuyên
chở lâu năm khắp nước nhà
Mòn mỏi
, đau lòng nhìn quốc biến
Cuối đời
- bỏ xác ở nơi xa !
Ta như
cây cổ thụ sân nhà
Bóng mát
cháu con - chắn bão qua
Cằn cổi
, gảy cành , khan nhựa sống
Trông
chờ tin nhạn - các con xa !
Ta như
trâu yếu lúc chiều tà
Ra sức
kéo cày giúp thế gia
Trả
nghiệp xong rồi - nằm tưởng nhớ…
Sức tàn
, lực kiệt chẳng còn xa !
Ta như
ngựa chiến mãi xong pha
Mỏi mệt
, đau chân lúc tuổi già
Luyến
tiếc thời xuân bao mộng đẹp !
Qua rồi
số phận phải bôn ba .
Ta như
đò nhỏ giúp sang sông
Đưa
khách bốn phương lúc rạng đông
Thời
gian mục mát - nằm tàn tạ !
Tự hỏi
mọi người có nhớ không ?
Ta như
ngôi biệt thự tan hoang
Hư hoại
nhiều năm , không chỉnh trang
Thuở mới
khánh thành lộng lẩy lắm !
Không gi
tồn tại với thời gian . ( 1 )
Ta như
trái chín ở trên cây
Gió bão
đong đưa sắp rụng đầy
Muốn
thấy cháu con vui hưỡng quả
Những
ngày còn lại thế gian này !
Ta như
những cánh chim xa quê
Mong đợi
có ngày bay trở về
Khi đất
nước thanh bình tự chủ
Nhưng
tàn đời vẫn sống trong mê!
Ta như sương khói lúc chiều đông
Tươi
tỉnh phút giây cũng động lòng
Hơi thở
ra rồi , không trở lại
Cuộc đời
huyễn mộng – Có thành Không ! ( 2 )
Minh
Lương – Sung Trương
( 1 ) Theo
giáo lý Đạo Phật , bất cứ vật gì có hình tướng như thân người chẳng hạn , đều
phải qua 4 giai đoạn : Thành , Trụ , Hoại , Không hoặc Thành ,Trụ , Hoại , Diệt
.
( 2 ) ‘’ Sắc
Không ‘’ theo Phật Giáo : ‘’ Có ‘’ ( Sắc ) trở thành ‘’ Không ‘’ và ‘’ Không ‘’
trở thành ‘’ Có ‘’ . ‘’Có ‘’ là mọi vật có hình tướng , do duyên kết hợp , không
có tự tánh .
Khi duyên tan
rả , trở thành ‘’ không ‘’ ( Không có tự tánh, chứ không phải là chân không hay
là không có .) Thân người do Đất , Nước , Gió , Lửa ( Tứ đại ) duyên hợp lại ,
không có tự tánh , gọi là Có . Khi hết duyên , thân tứ đại tan rả , trở thành
Không .
Đó là theo sự
hiểu biết hạn hẹp của tôi . Xin quí vị cho biết tôn ý để học hỏi thêm .
`
Đời
sống lão niên
Sống ở
trần gian sao quá khổ !
Cuộc đời thay đổi
mãi không thôi,
Tuổi cao sức yếu
tới nơi rồi,
Cần phải biết vui
ngày hiện tại.(1)
Sống thế nào tinh
thần thoải mái!
Làm hôm nay - chớ
mộng ngày mai.
Thời gian tồn tại
chẳng còn dài!
Ngủ thế nào cho
đêm thẳng giấc.
Quá khứ qua rồi
như đã mất!
Đau buồn hối tiếc
cũng không còn,
Tinh thần suy ,
thể xác gầy mòn,
Người mất sức,
thêm nhiều bệnh hoạn .
Ăn uống cần chăm
lo giới hạn,
Bớt ăn mặn, ngọt,
béo hàng ngày.
Mọi người muốn
tuổi thọ thêm dài,
Hãy cử rượu , xa
mùi thuốc lá .
Phải vận động
nhưng đừng thái quá,
Dưỡng sinh tập
thở, nhớ hàng ngày.
Con người mạnh
khỏe , sức thêm dai,
Yêu cuộc sống -
không nhiều bệnh khổ!
Kết bạn hiền -
không ngồi một chỗ,
Hàn huyên tâm sự ,
chuyện trò vui.
Không hồi tưởng kỷ
niệm bùi ngùi!
Thơ xướng họa ,
chơi hoa…giải trí.
Dạy cháu con -
đừng nên lãng phí!
Giúp người nghèo ,
bệnh tật , cô đơn.
Tâm an vui , hết
giận , không hờn,
Ta biết sống - đời
thêm hạnh phúc .
An phận tuổi già ,
biết “ tiện túc “ (2)
Không còn tham
muốn , tránh sân si.
Giữ tâm an lạc ,
chẳng suy bì,
Nên cảm tạ khi còn
mạnh khỏe.
Nếu biết tu tâm -
già vẫn trẻ,
Cuộc đời này tạm
bợ mà thôi!
Trả vay,vay trả -
mãi luân hồi,
Sống tự tại, an
vui - sám hối...
Minh Lương –
Sung Trương
1) Theo giáo lý Đạo Phật
, phải làm việc lành hôm nay .Không sống trong quá khứ vì quá khứ đã qua rồi ,càng
hồi tưởng càng thêm đau khổ . Cũng không mơ tưởng tương lai vì tương lai chưa
đến . Chỉ có ngày hôm nay , ta mới có thể làm mọi việc theo ý mình .
(2) Theo Đạo Phật , phải
biết “ Thiểu dục, tri túc “ tức là “ muốn ít , biết đủ “ như vậy cuộc sống mới
an lạc , không buồn khổ vì tham muốn quá nhiều , không bao giờ thỏa mãn .
Câu thơ của thi sĩ Nguyễn
Công Trứ : “Tri túc , tiện túc “…Biết đủ tức là đủ . “Đãi túc hà thời túc “ Đợi
đủ , biết bao giờ mới đủ được !
“ Tri túc tiện túc , đãi
túc hà thời túc ,
“ Tri nhàn tiện nhàn ,
đãi nhàn hà thời nhàn “
Mỗi ngày nên sống
( Kính họa
bài thơ Chỉ Có Tình Thương Để Lại Đời của Nữ Sĩ Tôn Nữ Hỷ Khương
)
Mỗi ngày - nên
nghĩ những điều vui ,
Đừng phí thời gian
– năm tháng trôi…
Hoan hỉ việc làm
trong hiện tại ,
Nhớ ơn cha mẹ -
sống trên đời
.
Mỗi ngày - nên
thực hiện tình thương ,
Bạn quí, người
thân mãi vấn vương.
Tình cảm chân
thành , càng rộng lượng ,
Cùng ta đi đến
cuối con đường..!
Mỗi ngày - giải
trí , cháu con chơi ,
Nghĩ đến tha nhân
sống ở đời.
Thanh tịnh thân
tâm , vui sống đạo ,
Không buồn lo lắng
chuyện xa vời..!
Mỗi ngày - sáng
dậy ta nên cười ,
Cảm tạ Phật Trời ,
sắc diện tươi .
Hạnh phúc cuộc đời
trong hiện tại ,
Đem niềm vui đến
với nhiều người.
Mỗi ngày - hoan hỉ
nói câu chào ,
Vui vẻ chuyện đời
, dù tuổi cao.
Hợp ý chung vui
cùng bạn hữu ,
Tình thương từ ái
gửi cho nhau.
Mỗi ngày - sống
khỏe , chớ nên say !
Rượu mạnh phải
kiêng cho tới nay.
Hút thuốc hại
người , cần phải tránh ,
Uống ăn điều độ ,
nhớ hàng ngày.
Mỗi ngày – sáng
dậy phải nên đi …
Vận động thích
nghi trong phạm vi.
Tuổi tác càng cao
càng thận trọng ,
Dưỡng sinh tập
luyện phải trường kỳ.
Minh Lương –
Sung Trương
Lâu nay cứ tưởng mình già,
Bây
giờ mới biết quả là y chang
Suốt ngày nói chuyện
thuốc thang
Gặp nhau lại kể cả
tràng chuyện xưa
Tivi dỗ giấc ngủ trưa
Sức khoẻ lại giảm, mắt
mờ, da nhăn
Đọc chữ phóng đại mấy
trăm
Lại còn đãng trí, tần
ngần, hay quên
Cả ngày mỏi mắt đi tìm
Hết tìm khoá cửa, lại
tìm khoá xe
Nhiều hôm thăm viếng
bạn bè
Được dăm ba phút nằm
phè ngủ ngon
Tóc bạc chen chúc tóc
non
Không dám nhổ nữa sợ
còn bình vôi
Kiến thức mới, nuốt
chẳng trôi
Bước ra khỏi cửa trùm
người áo len
Ra đường chẳng ai gọi
tên
Cứ gọi chú, bác có
phiền hay không?
Khi lên xe buýt dẫu
đông
Dăm người nhường chỗ
‘Mời ông cứ ngồi’
Lại hay nhạy cảm, tủi
đời
Thích được săn sóc hơn
thời ngày xưa
Thấy tình nhân trẻ vui
đùa
Mà lòng chua xót phận
vừa cuối thu
Suốt ngày ‘trung tiện’
lu bù
Cơm thì phải nhão, phở
cho thật mềm
Thích nghe tiếng hỏi,
lời khen
‘Lúc này thon thả, trẻ
hơn dạo nào’
Thức ăn cứ lấy ào ào
Ăn thì chẳng nổi mà sao
cứ thèm
Ngủ trưa giấc cứ dài
thêm
Đứng, ngồi, ‘chuyện ấy’
ngày thêm chậm rì
Đánh răng, tìm thuốc
loại gì
Để răng được trắng
không thì khó coi
Cà phê chỉ hớp một hơi
Đêm về trắng mắt nhìn
trời, đếm sao
Gặp người cùng tuổi như
nhau
Thường hay hỏi ‘Bác thế
nào? Khoẻ không?’
Cell Phone thì khổ vô
ngần
Lúng ta lúng túng
thường không trả lời
Để chuông reo mãi một
hồi
Mở ra thì đã chậm rồi
còn đâu ?
Bệnh tật nó đến từ đâu
Cao mỡ, cao máu lâu lâu
… tiểu đường
Tránh né việc nặng là
thường
Việc nhẹ thì cũng đau
xương, mệt nhoài
Đi chơi càng khổ gấp
hai
Đi đâu cũng ngại đường
dài lái xe
Giữ thân cho khỏi tròn
xoe
Vòng hai sao cứ bè bè
phình to
Thang lầu càng nghĩ
càng lo
Chỉ sợ trượt ngã khổ
cho thân này
Ngủ thì chẳng ngủ được
say
Bốn năm giờ sáng dậy
ngay tức thì
Sinh nhật, họp bạn làm
gì
Cái chuyện lẻ tẻ ấy thì
nên quên
Vẫn hay nhìn kiếng
thường xuyên
Xem chân dung đã trở
nên thế nào
Buồn tình đếm thử xem
sao
Bao nhiêu
triệu chứng ấy bao nhiêu già
Thương thay cái
tuổi già
Vợ
chồng nay đã về già
Lưng còng gối mỏi, làn da đồi mồi
Khó khăn lúc đứng khi ngồi
Mắt mờ, tai điếc, răng thời lung lay
Về hưu rảnh rỗi cả ngày
Cụ bà đổi tính nên hay nói nhiều
Thôi thì cụ nói đủ điều
Trời mưa trời nắng, từ chiều tới khuya
Trách ông già: vẫn không chừa
Tính tình gàn dở, khó ưa quá trời
Lỗi ông cụ nhớ thật dai
Lâu lâu lại nhắc một vài tật xưa
Đi đâu hai cụ chung xe
Cụ ông cầm lái cụ bà chỉ huy
Hãy nhìn đèn đỏ đằng kia
Ông mà vượt nó hồn lìa thế gian
Lái xe cốt giữ an toàn
Chạy nhanh lái ẩu là tan thân già
Những ngày hai cụ ở nhà
Đứng ngồi quanh quẩn vào ra đụng đầu
Truyện trò chỉ được vài câu
Thế là các cụ bắt đầu xùng lên
Bà rằng: ông dở chứng điên
Ông rằng: bà mới vô duyên trên đời
Hôm nao khó ở trong người
Không gây nhau thấy buồn ơi là buồn
Gây hoài riết trở thành quen
Gây xong lại nắm tay em cười hòa
Cãi nhau cái thú người già
Không gây không cãi, cửa nhà buồn tênh.
(Quang Huấn)
Vợ
Chồng Già
Vợ chồng nay đã về già
Lưng còng gối mỏi, làn da đồi mồi
Khó khăn lúc đứng khi ngồi
Mắt mờ, tai điếc, răng thời lung lay
Về hưu rảnh rỗi cả ngày
Cụ bà đổi tính nên hay nói nhiều
Thôi thì cụ nói đủ điều
Trời mưa trời nắng, từ chiều tới khuya
Trách ông già: vẫn không chừa
Tính tình gàn dở, khó ưa quá trời
Lỗi ông cụ nhớ thật dai
Lâu lâu lại nhắc một vài tật xưa
Đi đâu hai cụ chung xe
Cụ ông cầm lái cụ bà chỉ huy
Hãy nhìn đèn đỏ đằng kia
Ông mà vượt nó hồn lìa thế gian
Lái xe cốt giữ an toàn
Chạy nhanh lái ẩu là tan thân già
Những ngày hai cụ ở nhà
Đứng ngồi quanh quẩn vào ra đụng đầu
Truyện trò chỉ được vài câu
Thế là các cụ bắt đầu xùng lên
Bà rằng: ông dở chứng điên
Ông rằng: bà mới vô duyên trên đời
Hôm nao khó ở trong người
Không gây nhau thấy buồn ơi là buồn
Gây hoài riết trở thành quen
Gây xong lại nắm tay em cười hòa
Cãi nhau cái thú người già
Không gây không cãi, cửa nhà buồn tênh.
(Quang Huấn)
Tuổi
già
LÚC ẤY
CHỈ CÓN `NƯỚC THAN THÂN
TRÁCH PHÂN NHƯNG MUỘN
MẤT RỒI
Thương
thay cho đám tuổi già
Ông
thì cao máu còn Bà đau
lưng
Hot Flash
Bà nhảy tưng tưng (1)
Mặt mày
cau có, mắt trừng nhìn
Ông
Lưng chưa
hết, lại đau mông
Thân
người ê ẩm từ trong ra
ngoài
Chân đau
nhức, lại ù tai
Bà la inh
ỏi, Ông hay biết gì
Bà bảo
lấy hộ cái ly
Ông đưa
gói thuốc, Bà xì một hơi
Mỗi khi
mưa gió trở Trời
Ông ho
hen thở, Bà thời cúm đau
Đái
đường Ông thử lên cao
Đồ
ngọt không rớ, mà sao
vẫn còn
Bà
bị Cholesterol
Thịt
bò kiêng cử, cua tôm
phải chừa
Ốc
nghêu thịt mỡ Ông ưa
Bây giờ
sợ chết, ai đưa chối từ
Da vàng
gan yếu thận hư
Sáng dậy
hỏi Bà răng giữ ở đâu
Bà rằng
đã rớt xuống cầu (2)
Ông buồn,
Ông tức, càu nhàu một
hơi
Cháu con
tản mác khắp nơi
Chán buồn
sống cảnh cuộc đời già
nua
Bao năm
bay nhảy tranh đua
Giờ đây
lụm khụm, hơn thua đâu màng
Mong sao
sức khoẻ bình an
Ăn ngon
ngủ được, thuốc thang
không dùng
Nhưng
người đau nhức tứ tung
Đồ ngon
không dám, thuốc dùng
ngày đêm
Đêm không
ngủ được Bà rên
Gối đau
chân nhức, lại thêm cái
đầu
Ông thì
tức ngực, tìm dầu
Tâm thần
rối loạn, biết đâu khắp nhà
Nhớ thời
Ông trẻ hào hoa
Đẹp trai
bay bướm, nay già da
nhăn
Hói đầu,
tóc bạc, hết răng
Còn Bà
tóc giả da căng bụng
phành (3)
Đôi mươi
sắc nước khuynh thành
Bao chàng
đưa đón, tuổi xanh yêu
đời
Giờ đây
đã mất hết rồi
Có còn
đâu nữa, hết thời nhớ
chi
Bạn bè kẻ
sống người đi
Người
trong dưỡng lão, kẻ thì
bán thân
Đứa đang
lao phổi chết dần
Người thì
dương liệt, phải cần
Viagra
Đứa thì
mắt bị mù loà
Tay chân
quờ quạng, khi ra khi
vào
Người thì
mắc phải bệnh GOUT (4)
Chân tay
u nổi đớn đau đêm ngày
Kẻ đau
bao tử dạ dày
Uống
ăn đau nhức mặt mày xác
xơ
Bạn Bà
bị breast cancer
Bạn
Ông bao đứa ung thư ruột
già
Đi
cầu máu rỉ chảy ra
Chemo
chữa trị, nhưng mà bớt
đâu (5)
Cuộc
đời quả thật bể dâu
Sanh
bệnh lão tử, nghèo giàu
khác chi
Ai ơi
rộng lượng từ bi
Để
khi nhắm mắt hồn phi
Thiên Đàng
Sống
mà ác đức lận gian
Kiêu
căng, tham hiểm, chỉ
màng lợi danh
Địa
Ngục sẵn chỗ để dành
Satan Quỉ
Sứ quyết hành thẳng tay
Thuy
Huong
Ghi chú:
(1) Hot flashes: Một số
bà lớn tuổi, khi vào
thời kỳ tắt kinh hay bị
lên cơn nóng bừng bừng,
trở nên khó tánh và quạu
quọ, hay gây gổ.
(2) Răng giả rớt cầu
tiêu
(3) Da căng nhờ Thẩm Mỹ
Viện
(4) Gout: bệnh phong
thấp, sưng khớp xương,
đau nhức và đôi khi sưng lồi
ra
(5) Chemotherapy là cách
chữa bệnh ung thư bằng
hoá chất.
LÂU RỒI ĐỜI NGƯỜI CŨNG
QUA
Xin cười với nhau nụ
cười độ lượng
Để làm hành trang khi
phải ra đi
Cuộc sống hèn sang ngẩm
lại ích gì
Sau khi bước chân qua
cầu sinh tử
Xin cười với nhau nụ
cười thân thiện
Để khỏi đau lòng, hối
hận về sau
Đời sống mỏng manh cũng
sẽ qua mau
Lắm lúc xuôi tay không
hề báo trước
Xin cười với nhau nụ
cười hỷ xả
Khó khăn ích gì chỉ bận
lòng thôi
Lấy lượng từ bi ngăn
giọt lệ rơi
Xóa thù hận bằng khoan
hồng tha thứ
Yên Sơn
|
Thơ vui!
60
CHƯA PHẢI ĐÃ GIÀ
60 LÀ TUỔI MỚI QUA DẬY THÌ.
65 HẾT TUỔI THIẾU NHI
70 LÀ TUỔI MỚI ĐI VÀO ĐỜI
75 LÀ TUỔI ĂN CHƠI.
80 LÀ TUỔI YÊU NGƯỜI YÊU HOA.
90 MỚI BẮT ĐẦU GIÀ
ĐÊM ĐÊM VẪN CỨ MẶN MÀ YÊU ĐƯƠNG.
100 CÓ LỆNH DIÊM VƯƠNG.
CỨ Ở TRÊN ẤY YÊU DƯƠNG THỎA LÒNG.
BAO GIỜ ĐẠN HẾT LÊN NÒNG.
TỪ TỪ NẰM XUỐNG LÀ XONG MỘT ĐỜI.
Bắc Thang Lên Hỏi ông Trời
Bắc thang lên hỏi ông
trời
Lấy vợ lấy chỉ một người thôi sao ?
Ông trời nói nhỏ thì thào
Một vợ nhưng có nhiều đào Ô-Kê!
Bắc thang lên hỏi ông trời
Con gái dưới thế dạo này chảnh ghê
Ông Trời giận quá đập bàn
Nó chảnh kệ nó mắc gì hỏi tao
Bắc thang lên hỏi ông
trời
Vợ con dữ quá tối ngày đánh con
Ông Trời ổng trả lời rằng
Mày ngu mày chịu hỏi gì nơi tao
Bắc thang lên hỏi ông
trời
Ðời con đau khổ đã nhiều ... thấu chăng?
Ông trời cúi mặt than rằng
Tao đây cũng khổ, cắn răng chịu đòn!
Bắc thang lên hỏi ông trời
Vợ con nó quái dữ như bà chằng
Ông Trời ổng trả lời rằng
Vợ tao còn dữ gấp trăm vợ mày
Bắc thang lên hỏi ông trời
Kiếp này con có bỏ nàng được ko
Ông Trời ổng trả lời rằng
Tao còn chưa được xá chi là mày
Bắc thang lên hỏi ông
trời
Vợ con dữ quá, con xin bỏ nàng
Ông Trời ngó xuống trả lời
Mày bỏ được nó thì tao con mày
Bắc thang lên hỏi ông
trời
Ðời con đau khổ đã nhiều ... thấu chăng?
Ông trời cúi mặt than rằng
Tao đây cũng khổ, cắn răng chịu đòn!
Bắc thang lên hỏi ông trời
Vợ con nó quái dữ như bà chằng
Ông Trời ổng trả lời rằng
Vợ tao còn dữ gấp trăm vợ mày
Bắc
thang lên hỏi ông trời
Kiếp này con có bỏ nàng được ko
Ông Trời ổng trả lời rằng
Tao còn chưa được xá chi là mày
Bắc thang lên hỏi ông
trời
Vợ con dữ quá, con xin bỏ nàng
Ông Trời ngó xuống trả lời
Mày bỏ được nó thì tao con mày
Bắc thang lên hỏi
ông trời
Bấy lâu bị liệt ... vợ buồn vợ chê
Sao mày lại quá u mê
Via-gra thần dược ... vợ mê tới già!
Bắc thang lên hỏi
ông trời
Thuốc thang, rượu bỗ ... chẳng nào tới đâu
Ông trời vẻ mặt rầu rầu
Thôi mày xuống tóc cạo đầu đi tu!
Bắc thang lên hỏi ông
trời
Vào chùa sư nữ trù trì được chăng ?
Ông trời nháy mắt cười rằng
Chờ tao một tí tao theo với mày!
ĐỦ THỨ KIÊNG
Tết đến nhà kia đủ thứ kiêng
Sắm chi cũng sợ gánh ưu phiền
Mua chuối: sợ làm ăn khó "ngóc"
Mua lê: sợ mách lẻo xóm giềng
Mua bom: sợ suốt năm toàn "nổ'
Mua xoài: sợ thiếu thốn triền miên
Mua cam: sợ âm thầm chịu đựng
Mua táo: sợ rồi… bón cả niên
Ô hô ! đã vậy đừng sắm sửa
Trụi lủi trụi lơ, khỏi tốn tiền.
hahaha! chí lý chí lý!
Vậy thì bàn cúng
sẽ trống không
Chỉ cần bình lọ với bó bông
Dưa thì cũng sợ dây dưa mãi
Bánh tét sẽ bị rách cả năm
Xin xâm lại càng nên kiêng cữ
Vì ngại năm mới sẽ bị xiêng
Sầu riêng càng nên không dám rớ
Măng cụt thì bị ngẹt ngõ ra
Ngoài ra cần cử trái thanh long
Bởi vì vận số sẽ long đong
Trái tắc lại càng nên kiêng đấy
Bế tắc mọi điều xui cả năm
Bánh ít không được ăn ngày Tết
Cử gì đây nữa hỡi người ơi!!!
Xuân đến Xuân đi , ba ngày Tết
đở lo bánh trái, mừng ra phết
thôi thì ta chưng hoa với quả
Cầu cho Đủ Xài khỏi lo xa!
Sung Truong * Nien Ho
LỄ VU LAN : BUỒN NHỚ SONG THÂN
( Trích từ tập thơ Biển Đời Nổi Trôi
xuất bản tại Cali. năm 2003 )
Vu Lan - nhớ mẹ hiền
Lòng mẹ rộng - biển Đông
Lòng con nông - sông cạn
Thương tiếc - lệ tuôn
dòng !
Vu Lan - nhớ song thân
Công sức thật sâu dầy
Ơn chưa báo đền được
Lòng ân hận hôm nay !
Vu Lan – hoa cài áo
Bông hồng nơi áo ai
Nay con cài hoa trắng
Nhớ cha mẹ từng ngày !
Vu Lan – nơi quê người
Lòng thương nhớ không
nguôi
Hơn mười năm mất mẹ
Đau xót mãi cuối đời !
Vu Lan – con thao thức
Chưa về thăm quê nhà
Lòng con thêm ray rứt…!
Nhớ mồ mả mẹ cha.
Vu Lan - nhớ chuyện xưa
Mục Kiền Liên Bồ Tát
Cứu mẹ thoát đọa đày !
Hương linh chóng siêu
thoát.
Hôm nay lễ Vu Lan
Nơi thế gian đau khổ
Trong ánh sáng đạo vàng
Xin Đức Phật cứu độ.
Con thành tâm sám hối
Nguyện Phật độ song thân
Về nơi cõi tịnh độ
Thoát cảnh khổ luân hồi
!
Minh Lương Trương
Minh Sung
Cali. Lễ Vu Lan
1999
DẠY CHỒNG
Có vợ mà vẫn mải chơi
Cho nên em phải cầm roi đánh chồng
Một roi em đánh vào mông
Để chừa cái tội đêm không ngủ nhà
Hai roi đánh tội trăng hoa
Ra đường gái vẫy vội sà vào ngay
Ba roi đánh tội rượu say
Lè nhè xiêu vẹo… lăn quay ra đường
Bốn roi đánh tội ẩm ương
Con thì quát mắng chẳng thương vợ mình
Năm roi đánh tội linh tinh
Cờ bạc nói khoác…chỉ rình đi chơi
Hôm nay em đánh năm roi
Mai còn hư nữa đánh mười roi luôn…
Tuyen v Bui
Vợ ta thì nạt thì
đe
Vợ người thì cứ... lăm le ... nhìn hoai`
Vợ ta thì chẳng đoái hoai`
Vợ người khen đẹp... dài dài quanh năm
Vợ ta chê mắt... lá răm
Vợ người trông tợ trăng rằm tiên nga
Vợ ta nói mãi chẳng tha
Mèo tơ e ấp, nết na dịu dàng
Vợ ta đi tướng hai hàng
Mèo tơ đi tướng sàng sàng thấy mê
Vợ ta hay mắng hay chê
Mèo tơ âu yếm cận kề sáng hôm
Vợ mình, mình sợ mới
khôn
Vợ người mà sợ có hôm què giò !
Vợ ta, ta sợ chẳng lo
Vợ người mà sợ, đồ bò đồ trâu !!
Ngoc
xuan doan *John Do * Nguyen Phuc
TUOI GIA
Thương
thay cho đám tuổi già
Ông thì cao máu
còn Bà đau lưng
Hot
Flash Bà nhảy lưng tưng (1)
Mặt mày cau có
mắt trừng nhìn Ông
Lưng
chưa hết lại đau mông
Thân người ê ẩm từ trong ra ngoài
Chân đau nhức lại ù tai
Bà la inh ỏi Ông hay biết gì
Bà bảo lấy hộ cái ly
Ông đưa gói thuốc Bà xì một hơi
Mỗi khi mưa gió trở Trời
Ông ho hen thở
bà thời cúm đau
Đái đường Ông thử lên cao
Đồ ngọt không rớ mà sao vẫn còn
Bà
bị
Cholesterol
Thịt bò kiêng
cử cua tôm phải chừa
ốc nghêu thịt mở Ông ưa
Bây giờ sợ chết ai đưa chối từ
Da
vàng gan yếu thận hư
Sáng dậy hỏi
Bà răng giữ ở đâu
Bà rằng đã rớt xuống cầu (2)
Ông buồn Ông tức càu nhàu một hơi
( răng
giả rớt cầu tiêu)
Cháu con tản mác khắp nơi
Chán buồn sống
cảnh cuộc đời già nua
Bao năm bay nhảy tranh đua
Giờ đây lụm khụm hơn thua đâu màng
Mong sao sức khoẻ bình an
Ăn ngon ngủ
được thuốc thang không dùng
Nhưng người đau nhức tứ tung
Đồ ngon không dám thuốc dùng ngày đêm
Đêm không ngủ được Bà rên
Gối đau chân
nhức lại thêm cái đầu
Ông thì tức ngực tìm dầu
Tâm thần rối loạn biết đâu khắp nhà
Nhớ thời Ông trẻ hào hoa
Đẹp trai bay bướm nay già da nhăn
Hói đầu tóc bạc hết răng
Còn Bà tóc giả da căng bụng phành (3)
Đôi mươi sắc nước khuynh thành
Bao chàng đưa đón tuổi xanh yêu đời
Giờ đây đã mất hết rồi
Có còn đâu nữa hết thời nhớ chi
Bạn bè kẻ sống người đi
Người trong
dưởng lão kẻ thì bán thân
Đứa đang lao phổi chết dần
Người thì dương liệt phải cần Viagra
Đứa thì mắt bị mù loà
Tay chân quờ quạng khi ra khi vào
Người thì mắc phải bệnh
GOUT (4)
Chân tay u nổi đớn đau đêm ngày
Kẻ đau bao tử dạ dày
Uống ăn đau nhức mặt mày xác xơ
Bạn Bà bị
breast cancer
Bạn Ông bao
đứa ung thư ruột già
Đi cầu máu rỉ chảy ra
Chemo chửa trị nhưng mà bớt đâu (5)
Cuộc đời quả thật bể dâu
Sanh bệnh lão
tử nghèo giàu khác chi
Ai ơi rộng lượng từ bi
Để khi nhắm mắt hồn phi Thiên Đàng
Sống mà ác đức lận gian
Kiêu căng tham hiểm chỉ màng lợi danh
Địa Ngục sẳn chỗ đẻ dành
Satan Quỉ Sứ quyết hành thẳng tay
Truong Le
VỢ CHỒNG GIÀ
Người già cái thú hơn thua,
Cả ngày không cãi, giờ thừa để
đâu?
Điểm tâm là lúc mở đầu:
+ Cà phê hơi đắng, sữa đâu hết rồi?
- Sữa đặc tôi
đã thêm rồi,
Ông quên chưa
khuấy mà thôi đó mà.
+ Bà thì chỉ
nói cho qua,
Cà phê đắng
ngắt tại bà quá tay.
- Ông này lẩn
thẩn thật hay,
Miệng ông, ông
uống tôi này biết chi.
Ông già thấm ý
cười khì:
+ Bà nói cũng
đúng, giờ thì tôi sai.
Mà này, bà nhớ
hôm nay
Gọi thăm lũ nhỏ
lúc này ra sao.
- Ông này lẩm
cẩm nhường bao
Cháu ông ông
gọi, tôi nào có can.
Sao ông cứ nói
lan man?
Điện thoại ngay
đó, ông bàn nỗi chi.
+ Bà này ngớ
ngẩn lạ kỳ,
Có cháu
không gọi, bà thì không thương?
- Ông thật dở dở ương ương,
Nhớ cháu thì gọi, sao nhường cho tôi.
+ Bà à, đã mấy năm rồi,
Ở nhà quanh quẩn từ thời nghỉ hưu.
Mình nên sắp xếp giờ nhiều,
Về nước một chuyến để tiêu tí tiền.
- Ông này rõ thật là điên,
Già rồi về nước chỉ phiền bà con.
Đi đứng thì đã lom khom,
Bước đi chẳng nổi, mà còn bôn ba.
+ Tôi về mục đích rõ là
Thăm lại cụ nhạc, má bà chứ ai.
Bà cụ nay trăm lẻ hai,
Không về một chuyến, hối hoài mà coi.
- Má tôi, tôi đã biết rồi,
Bà cụ lú lẫn hơn mười năm qua.
Mình về, cụ chẳng nhận ra,
Ông tính mượn cớ xem hoa chứ gì?”
+ Bà à, ghen bóng làm chi,
Tôi nay bảy chục, còn gì mà ham.
- Bảy chục cũng có đứa ham!
Hp-TnT 6/09/2010
Dinh Cuc*Khanh Bui
Vợ Chồng Già
Vợ
chồng
nay đã về
già
Lưng
còng gối mỏi, làn da đồi mồi
Khó khăn lúc đứng
khi ngồi
Mắt
mờ,
tai điếc,
răng thời lung lay
Về
hưu
rảnh rỗi cả
ngày
Cụ
bà đổi
tính nên hay nói nhiều
Thôi thì cụ
nói đủ
điều
Trời
mưa trời nắng, từ
chiều
tới
khuya
Trách ông già: vẫn
không chừa
Tính tình gàn dở,
khó
ưa quá trời
Lỗi
ông cụ
nhớ
thật
dai
Lâu lâu lại
nhắc một vài tật xưa
Đi
đâu hai cụ
chung xe
Cụ
ông cầm
lái cụ
bà chỉ
huy
Hãy nhìn đèn đỏ
đằng
kia
Ông mà vượt
nó hồn lìa thế
gian
Lái
xe cốt
giữ
an toàn
Chạy
nhanh lái ẩu
là tan thân già
Những
ngày hai cụ
ở
nhà
Đứng
ngồi quanh quẩn vào ra đụng đầu
Truyện
trò chỉ
được
vài câu
Thế
là các cụ
bắt
đầu
xùng lên
Bà rằng:
ông dở
chứng
điên
Ông rằng:
bà mới vô duyên trên đời
Hôm
nao khó
ở
trong người
Không gây nhau thấy
buồn
ơi
là buồn
Gây hoài riết
trở
thành quen
Gây xong lại
nắm
tay em cười
hòa
Cãi nhau cái thú người
già
Không gây không cãi, cửa
nhà buồn
tênh.
|
MỪNG TUỔI THỌ70
Tuổi đời từng trải bảy mươi
rồi ,
Kinh nghiệm cõi trần - đi khắp
nơi.
Đất nước điêu tàn - nhìn biển
khổ !
Xứ người hạnh phúc- thấy đời
tươi.
Thân an - may
mắn , nhiều sung sướng ,
Tâm tịnh - thảnh
thơi , quá tuyệt vời !
Gia đạo thuận hòa - lòng mãn
nguyện ,
Người thân, bạn quý - chuyện
cười vui .
Người thân
, bạn quý - chuyện cười vui ,
An lạc thân tâm thật tuyệt
vời !
Quá khứ đau buồn - quen cảnh
khổ ,
Bây giờ hạnh phúc - ngắm hoa
tươi.
Tuổi già mong muốn tìm đôi chỗ
…
Thời trẻ nổi trôi đến mọi nơi.
Nhìn cảnh vô thường - tâm ngộ
đạo ,
“ Nhân
sinh thất thập “(*) cũng mừng rồi !
Minh Lương Trương Minh Sung
Cali.
ngày 25 tháng 06 năm 2009
Kính
tặng Cụ Trương Bảo Sơn , đang ở nơi Viện Dưỡng Lão , Montréal - Canada ) |
CHÚC MỪNG THƯỢNG THỌ 95
Tuổi đời từng trải chín mươi lăm ,
Kính chúc sống vui đến một trăm.
Quê mẹ đấu tranh - niềm thống khổ!
Xứ người lưu lạc - nổi hờn căm.
Hy sinh vì nước không chùn bước!
Giúp ích cho đời luôn quyết tâm.
Mãn nguyện tuổi già nương tựa Phật ,
An lành , thanh tịnh đến trăm năm.
Minh
Lương Trương Minh Sung
Cali.
ngày 01 tháng 07 năm 2009
|
MỪNG ĐẠI THỌ 102
TUỔI (*)
Sống thọ trần gian
bởi số Trời !
Trên trăm tuổi hạc
- nụ cười tươi .
Tinh thần minh mẫn
còn thông suốt ,
Sức khỏe an khang
thật tuyệt vời !
Gia đạo yên vui nhờ
hiếu tử ,
Thân tâm thanh tịnh
thấy yêu đời.
Kính mừng Lê tộc nhờ công đức ,
Đại thọ an lành
thật thảnh thơi !
Đại thọ an lành
thật thảnh thơi !
Sống vui nên cảm
thấy yêu đời.
Trưởng nam lo mẹ cha chu đáo ,
Hiếu tử báo ơn nghĩa tuyệt vời !
Tâm đạo sáng ngời ,
niềm an lạc ,
Gia đình hạnh phúc
, cảnh vui tươi.
Lê gia tạo đức
nhiều đời kiếp ,
Kính nguyện mẹ cha
- cõi Phật Trời !
Minh
Lương Trương Minh Sung
Cali.
ngày 21 / 07 / 2009
mừng cụ Bà LÊ VĂN CỬ
nhủ danh PHAN THỊ THIỆP , pháp danh DIỆU THANH , sanh năm 1908 , cư
ngụ tại Cù Lao Phố -Biên Hòa , là thân mẫu của nhà thơ Thiện Ngôn Lê
Văn Chắt |
HẠNH PHÚC TRONG TÂM
Hạnh phúc hôm nay quí lắm rồi
Mơ chi viễn ảnh - áng mây trôi
Sống vui hiện tại - không ham muốn
Thương kẻ khổ đau suốt cả
đời !
Danh lợi ngày xưa cũng chẳng còn
Đừng buồn - lo nghĩ thêm hao mòn
Vô thường - vạn pháp luôn thay đổi
Chấp nhận cuộc đời - thấy khỏe
hơn !
Nhìn lên - cảm thấy khổ tâm hoài
Ngó xuống - hơn nhiều kẻ trắng
tay !
An phận -
tìm vui trong hiện tại
Những gì ta có được ngày nay.
Mạnh khỏe ,
an vui thỏa mãn lòng
Ơn Trời cảm tạ - chẳng cầu mong
Còn thơ xướng họa
, còn minh mẫn
Thanh thản tâm hồn - mặc gió đông.
Vợ chồng duyên nợ đến hôm nay
Chịu đựng ,
thủy chung lúc đắng cay !
Chấp nhận ,
hi sinh và hỉ xã
Gia đình hạnh phúc - lắm duyên may.
Minh Lương
Trương Minh Sung
Cali , ngày 06/ 10/ 2009
THỜI-GIAN MẤT-MÁT
Giá tôi còn trẻ vẫn
còn cương,
Về viếng thôn làng
bao luyến thương.
Nơi đất phì-nhiêu
dâu bể phá,
Cũng không ngăn
được gót tha hương.
Giá mẫu thân còn
ngóng đợi con,
Cầm mân tay mẹ ngón
gầy mòn.
Mặt ngời hớn-hở môi
tươi nụ,
Ước giữa tay me
thiếp ngủ ngon.
Giá bạn trẻ thơ gặp
lại nhau,
Ôm chầm, vui hét,
lệ mừng trào.
Tình thời ấu-trĩ ôi sâu
đậm,
Đoạn cợt, đùa, trêu,
bất tận câu.
Giá khơi tìm lại
yêu-đương xưa,
Chắc-chắn say nghe
giọng thiết-tha.
Và thổ-lộ lòng muôn
hối tiếc,
Đam-mê, chê-chán
dại khờ qua.
Giá nhận-thức đời
lắm rối-ren,
Cô-đơn, thất-vọng,
khổ, ưu-phiền.
May tình, hạnh-phúc,
thành-công đạt.
Mất-mát ... nhận rồi số
mệnh riêng.
TDT, AUG-24-09
Ngô-Phủ
Thời
Gian Đánh Mất
Nếu còn trẻ tuổi, sức bền dai
Trở lại thăm làng yêu dấu ngay
Mảnh đất phì nhiêu càn bão tố
Chưa lần mỏi gối hoặc chùn tay
Nếu mẹ còn kia đứng ngóng chờ
Tay gầy, mềm mại nắm con thơ
Nụ cười thánh thiện bừng soi sáng
Sẽ áp tay ai ngủ giấc khờ
Bạn hữu như mà gặp lại tôi
Khóc la, nhảy cẫng ắt liên hồi
Tình thời tấm bé bao la quá
Chuyện tếu hàn huyên chẳng dứt thôi
Tình xưa nếu gặp buổi em về
Giọng nói chàng xin được lắng nghe
Sẽ ngỏ hằng bao lời nuối tiếc
Chán chường, vọng ước lẫn.. đam mê
Nếu biết đời là chuỗi khó khăn
Buồn đau, cô quạnh nối muôn vàn
Thành công, hạnh phúc, tình, an ủi...
Hứng chịu em xin lãnh số phần !
Vntvnd phỏng dịch
Sống và chết
Sống ao ước muốn
mong mọi thứ
Chết một đồng một chữ không theo
Thế gian tránh khổ, tránh nghèo
Còn như danh lợi là điều mộng mơ
Sống được những phút giờ thoải mái
Kiếp con người được lãi thế thôi
Bao nhiêu những phút vui cười
Ấy là phần thưởng mà trời dành cho
Sống với những buồn lo ngày tháng
Với nhọc nhằn tối sáng hôm mai
Nhịn ăn nhịn mặc, nhịn vui
Làm cho cuộc sống phí hoài biết bao
Cái chết kia ai nào đã thoát
Số mệnh trời định đoạt ai hay
Được vui hãy biết hôm nay
Vì đời những cái rủi may bất thường
Phúc với họa đôi đường ai biết
Tạo niềm vui, tiêu diệt nỗi sầu
Chẳng mong sang với lại giầu
Tháng ngày mải miết đâm đầu đổ đi
Hơn thiệt lắm để rồi cũng chết
Lãi trên đời là biết sống vui
Như em : lòng dạ thảnh thơi
Một mình một cõi, hết thời lo toan
Cũng chẳng kể lòng tham : biển cả
Cùng chẳng lo vất vả quanh năm
Chẳng cần lo nghĩ đăm đăm
Chẳng như ai chỉ gấp năm vơ mười
Sao không nghĩ kiếp người là mấy
Gương thế gian trông thấy rõ ràng
Sống thời tích lũy bạc vàng
Chết thời tay trắng không mang được gì.
Còn đương sống tiêu đi là lãi
Chớ thiệt thòi vừa dại vừa ngu
Bẩn keo chỉ biết có thu
Chi ra lại sợ không bù được ngay
Thành ra sống tháng ngày đầy đọa
miệng có thèm cũng chả dám ăn
Lòng còn lo lắng băn khoăn
Những cân nhắc chán lại dằn xuống thôi
Trong
vạn vật con người là nhất
Của làm ra còn mất như chơi
Chỉ duy có một con người
Tan đi là hết muôn đời còn đâu
Tôi chẳng cầu mong chuyện quá giầu
Đủ ăn đủ mặc chẳng lo âu
Của tôi không tiếc, đời tôi tiếc
Tiếc tuổi xuân qua đã hết rồi.
Ngọc Bich
HẠNH PHÚC MONG MANH…
Hạnh phúc mong
manh trong mộng đời
Hưởng xuân ngắn
ngủi - cánh hoa rơi
Thu buồn héo úa ,
đông tàn tạ
Giá lạnh bão
giông - cảnh tả tơi !
Hạnh phúc mong manh
giọt nắng hồng
Yêu đời thời trẻ lắm
cầu mong
Bao nhiêu mộng đẹp
không thành tựu
Chấp nhận hôm nay
thỏa mãn lòng !
Hạnh phúc mong
manh thấy ngọt ngào
Yêu nhau tâm sự ,
ngắm trăng sao
Giận hờn bất chợt
vì tranh cãi
Sầu khổ xanh xao
, lắm nỗi đau !
Hạnh phúc mong manh
cũng thấy buồn
Đừng khơi quá khứ ,
giọt sầu tuôn
Vui trong hiện tại ,
không lo nghĩ
Giờ phút qua rồi ,
ta mất luôn..!
Hạnh phúc mong
manh lại nhạt nhòa
Yêu nhau rồi có
lúc lìa xa
Sống trong đau
khổ vì hoàn cảnh
Vui ít buồn nhiều
, giọt lệ sa !
Hạnh phúc mong manh
chẳng vững bền
Tuổi già lẫm cẫm lại
hay quên
Ngày xưa mạnh khỏe
vui ân ái
Bệnh khổ bây giờ cáu
gắt lên !
Hạnh phúc mong
manh đến bạc đầu
Biết bao bão tố ,
giận hờn nhau
Nợ duyên chồng vợ
không còn nữa
Đôi ngả chia lìa
cũng đớn đau !
Hạnh phúc mong manh
ở xứ người
Chạy theo vật chất
thấy đời tươi
Bất ngờ - kinh tế
suy tàn tệ
Mất cả gia tài ,
giọt lệ rơi !
Minh Lương - Trương Minh Sung
BAO NHIÊU TUỔI LÀ
GIÀ ?

Thất
thập xưa khó tìm ra,
Ngày nay thất thập mỗi nhà đều đông.
Ngày xưa thất thập ngồi không,
Ngày nay thất
thập còn mong đi làm..
Ngày xưa thất thập lão làng,
Ngày nay thất thập là chàng thanh niên.
Thất thập về nước liên miên,
Các cháu gái nhỏ luân phiên chào mời:
" Mừng anh thăm nước nhà chơi,
Mời anh cắt tóc, thảnh thơi gội đầu,
Mời anh trẻ đẹp sang giàu
Đón em qua Mỹ, em hầu hạ anh.."
Các bà bảy chục xuân xanh,
Tóc đen, má phấn, xâm viền vành môi.
Bà nào cũng đẹp, cũng tươi,
Lả lướt sàn nhảy, nói cười thật duyên.
Các bà dáng dấp dịu hiền,
Các ông say đắm nghiêng nghiêng mắt nhìn.
Bây giờ tôi vững niềm tin
Trả lời câu hỏi linh tinh ban đầu:
" Tuổi già khởi sự từ đâu ?
Tuổi già khởi sự khi nào ta quên :
Quên chồng, quên vợ, quên tên,
Quên cười, quên bạn, quên mình là ai ? "
HaoThi-KhamTruomg
SAY
Hãy rót cho nhau chén rượu đầy
Cho đời dăm phút ngập men say
Non sông giờ cũng đang nghiêng ngả?
Đất nước còn đầy những quắt quay
Chốn ấy anh mang hồn trĩu nặng
Nơi này ta gánh giọt sầu cay
Thôi đành cạn chén cho quên hết
Kẻo nhớ rằng xưa có một ngày
Nào hãy cùng dzô chén rượu đầy
Tao mày nay phải thật là say
Miệng nhai nhóp nhép cánh gà luộc
Mắt liếc thòm thèm đùi vịt quay
Dưới đất ngổn ngang từng hũ rượu
Trên bàn lỏng chỏng món dưa cay
Biết đâu mai mốt không còn dịp
Đời biết là say được mấy ngày
(Huynguyen0
Rượu...
Ở
trái đất có nước tên là rượu
Tạo cho đời phải trái, trắng đen
Từ người sang cho đến kẻ hèn
Đều dùng đến theo từng sở nguyện
Rượu
tạo ra hàng ngàn mẩu chyện
Rượu chiều theo mọi giới trẻ già
Rượu len vào tim óc người ta
Tạo hai cảnh vui buồn lẫn lộn
Rượu uống mừng tân gia yên ổn
Rượu uống vui khi gặp cố nhân
Rượu ấm lòng khi gặp người thân
Rượu uống chán tình đời đen bạc
Rượu uống chê lòng người hiểm ác
Rượu uống sầu gia cảnh biệt ly
Rượu uống buồn đưa tiển người đi
Rượu uống hận nhân tình gian dối
Rượu uống khinh những người phản bội
Rượu uống mừng chúc tụng rể dâu
Rượu hân hoan ý hợp tâm dầu
Rượu cay đắng tình sầu dang dở
Rượu uống vui công danh rạng rở
Rượu uống phiền vở nợ tan gia
Rượu uống mừng cho kẻ tài ba
Rượu uống kính chúc người trường thọ
Rượu uống rầu khi thua đen đỏ
Rượu uống vui sinh nhật anh em
Rượu uống mừng công việc làm nên
Rượu uống chán khi đời suy sụp
Rượu uống vui mừng anh thăng chức
Rượu uống khinh những kẻ tham tiền
Rượu lòng thành cúng quảy tổ tiên
Rượu mai mối nên duyên chồng vợ
Rượu khai trương quán hàng mới mở
Rượu mừng xuân hoà hiệp gia đình
Rượu kính dâng thờ cúng thần linh
Rượu vinh dự cho người chiến thắng
Rượu chia sầu cùng người triểu nặng
Rượu giải khuây cho kẻ xa nhà
Rượu giữ gìn tình nghĩa thông gia
Rượu kính mến cho nhà nghĩa sỹ
Rượu ân tình cùng người tri kỷ
Rượu cảm thông cho kẻ hồi tâm
Rượu hoà vui duyên nợ sắt cầm
Rượu ấm dạ cho anh ngư phủ
Rượu bổ thân ông già bà cụ
Rượu bóp đau cho bác nông dân
Rượu xã giao buôn bán xa gần
Rượu trị liệu hàng trăm chứng bệnh
Rượu cảm ơn những người quý mến
Rượu sửa xương cho chị công nhân
Rượu tạo nên cục diện xoay vần
Rượu báo hại thế nhân điên đảo
Rượu gieo ra ganh đua tàn bạo
Rượu báo đời gây hoạ cho thân
Rượu say sưa mất tánh thiện nhân
Rượu đem đến nhà tan cửa nát
Rượu gây cho vợ con đói khát
Rượu tạo ra tù tội xấu xa
Rượu làm cho mất tánh hài hoà
Rượu kích thích người làm việc ác
Rượu uống vào tánh người đổi khác
Rượu hại cho mất hết công danh
Rượu hại cho sự nghiệp tan tành
Rượu vì rượu nên đời mới khổ
Rượu tại rượu nên đời khả ố
Rượu gây ra tai hại vô cùng
Rượu hại người mất nghĩa thuỷ chung
Rượu tác động người sai chử hiếu
Rượu gây giềng dù người dư hiểu
Rượu ngấm hồn mục rệu châu thân
Rượu gây ra tai nạn bao lần
Rượu chẵng ngọt sao người vẫn nghiện
RƯỢU, RƯỢU, RƯỢU, quả là đa chuyện
Rượu ngon gì xin hỏi thế nhân?
(Huynguyen)
SỐNG - CHẾT THẾ NÀO ?
Bạn hỏi - ta già sống ở đâu ?
Xin trả lời khiêm tốn mấy câu
Cư ngụ nơi nào an lạc nhất
Tùy duyên xui khiến - khỏi
mong cầu !
Bạn hỏi - ta về ở Việt Nam ?
Có người hầu hạ thật an tâm
Không còn lo nghĩ - nằm ăn
ngủ
Du hí , đi chơi - khỏi phải
làm !
Ta phải sống
gần con cháu ta
Nguồn vui an
ủi , buổi chiều tà
Tinh thần mới
thật là quan trọng !
Đùm bọc
thương yêu - chẳng cách xa .
Bạn hỏi - lúc
già sống với ai ?
Chăm nom các
cháu - đủ tiền xài
Lái xe đưa rước
– lo nuôi dạy
Thể dục dưỡng
sinh , vui tháng ngày .
Bạn hỏi - khi
già yếu thế nào ?
Không đi đứng
được , lại hay đau
Cũng may , dưỡng lão nhà ta
đó !
Khám bệnh , thuốc thang , bác
sĩ vào…
Bạn hỏi - tuổi già buồn khổ ,
lo
Tính tình gắt gỏng lại xo-đo
Nói nhiều , cố chấp , làm con
sợ ..?
Hỉ xả , cười vui - nhớ dặn dò
!
Bạn hỏi - tính thần phải thế
nào ?
Cố quên quá khứ nặng thương
đau
Hôm nay trường thọ , nhờ ơn
phước
An phận , tu
tâm - nhớ nguyện cầu !
Bạn hỏi - có
cần máy trợ tim ? ( 1 )
Kéo dài kiếp
sống - nằm im lìm !
Khổ thân , khổ
cả người săn sóc
Có ích chi
đâu - lắm lụy phiền !?
Bạn hỏi - từ
trần chôn ở đâu ?
Chuyễn về quê
quán khỏi lo âu ?
Hỏa thiêu
thân xác thành tro bụi ?
Rải xuống
sông sâu hoặc núi sầu ?
Tứ đại ( 2 )
trả về lại đất thôi !
Hết duyên tan
rả - hồn đi rồi
Vong linh tồn
tại - điều quan trọng
Cầu nguyện
vãng sanh , khỏi cõi đời .
Minh Lương Trương Minh Sung
Cali , ngày 3 tháng 1 năm 2009
TÂM
TRẠNG LÃO NIÊN
Ta như xe cũ chạy không xa
Mòn bánh , máy hư mãi ở nhà
Lúc mới tuyệt vời nhiều kẻ thích
Người thân , bạn quí đến thăm ta
.
Ta như tàu nhỏ ,
lắm phong ba
Chuyên chở lâu
năm khắp nước nhà
Mòn mỏi , đau
lòng nhìn quốc biến
Ta như cây cỗ thụ
sân nhà
Bóng mát cháu
con - chắn bão qua
Cằn cổi , gảy
cành , khan nhựa sống
Trông chờ tin nhạn
- các con xa !
Ta như trâu yếu
lúc chiều tà
Ra sức kéo cày
giúp thế gia
Trả nghiệp xong
rồi - nằm tưởng nhớ…
Sức tàn , lực kiệt
chẳng còn xa !
Ta như ngựa chiến
mãi xong pha
Mỏi mệt , đau
chân lúc tuổi già
Luyến tiếc thời
xuân bao mộng đẹp !
Qua rồi số phận
phải bôn ba .
Ta như đò nhỏ
giúp sang sông
Đưa khách bốn
phương lúc rạng đông
Thời gian mục
mát - nằm tàn tạ !
Tự hỏi mọi người
có nhớ không ?
Ta như ngôi biệt
thự tan hoang
Hư hoại nhiều
năm , không chỉnh trang
Thuở mới khánh
thành lộng lẩy lắm !
Không gi tồn tại
với thời gian . ( 1 )
Ta như trái chín
ở trên cây
Gió bão đong đưa
sắp rụng đầy
Muốn thấy cháu
con vui hưỡng quả
Những ngày còn lại
thế gian này !
Ta như những
cánh chim xa quê
Mong đợi có ngày
bay trở về
Khi đất nước
thanh bình tự chủ
Nhưng tàn đời vẫn
sống trong mê!
Ta như sương khói lúc chiều đông
Tươi tỉnh phút
giây cũng động lòng
Hơi thở ra rồi ,
không trở lại
Cuộc đời huyễn mộng
– Có thành Không ! ( 2 )
Minh Lương – Sung Trương
Cali , ngày 07 tháng 01 năm 2009
Vợ xướng chồng hoạ
From:
truong le
Vợ
Viết tên ông trên cát, sóng tràn tới xóa mất.
Viết tên ông trên mây, rồi cũng bị thổi bay.
Viết tên ông trên lá, gió mùa thu tàn phá.
Viết tên trong tim này, tôi đau tim mỗi ngày.
Chồng
Trời thấy tôi đói bụng, nên làm ra bánh nướng.
Ngài
thấy tôi khát khô, làm nước ngọt ban cho.
Ngài
thấy tôi tăm tối, làm ánh sáng soi rọi.
Ngài
thấy tôi thảnh thơi, tạo ra Bà ám tôi.
Vợ
Một ông sao sáng, hai ông sáng sao.
Ông phải tự hiểu, ông như thế nào.
Và khi ông đã, biết ông ra sao.
Nhà thương Chợ Quán, thật gần biết bao.
Chồng
Nước
mưa rơi xuống, cảnh vật tốt tươi,
Cỏ non
xanh mướt, hoa đua nhau cười.
Nếu
mưa làm đẹp, mọi thứ trên đời,
Sao
mưa không rớt lên mình vợ tôi?
Vợ
Hồng Nhung màu đỏ rực, Đồng Thảo nở xanh rờn.
Khỉ gió như là ông, phải nên ở Sở Thú.
Đừng có nên chù ụ, tôi cũng ở đó luôn,
Đứng ở bên ngoài chuồng, nhìn ông cười thích thú.
Tặng
các quan bà và quan ông
Quan bà :
Ngày xưa
...Ngày nay
Ngày xưa
mái tóc buông lơi
,
Bây giờ
sợi
rụng
sợi
rơi
đầy
nhà .
Ngày xưa
da trắng
nõn nà ,
Bây giờ
da đã trổ
hoa .... đồi
mồi
.
Ngày xưa
miệng
cười
thật
tươi
,
Bây giờ
móm xọm
rụng
mười
cái răng .
Ngày xưa
mặt
sáng như
trăng ,
Bây giờ
xám xịt
như
vầng
mây đen,
Ngay xưa
yểu
điệu
như
tiên
Bây giờ
lẹt
đẹt
như
con vịt
bầu
.
Ngày xưa
chum chúm núm cau ,
Bây giờ
lỏng
thỏng
như
bầu
trên cây .
Ngày xưa
nhựa
sống
căng đầy
,
Bây giờ
vắt
mãi bẩy
ngày cũng không .
Ngày xưa
thắt
đáy lưng
ong ,
Bây giờ
to bụng
còn mông phẳng
lờ
.
Ngày xưa
rậm
rạp
cỏ
mơ
,
Bây giờ
thưa
cứng
tưa
hồ
rễ
tre .
Ngày xưa
ăn nói dễ
nghe ,
Bây giờ
cẳn
nhẳn
chua lè khó
ưa
..
Ngày xưa
thích được
mây mưa
,
Bây giờ
hạn
hán hết
ưa
tù tì
Ngày xưa
thường
sánh vai đi ,
Bây giờ
chỉ
thích năm ì ...xem phim ..
Ngày xưa
nhớ
nhau đi tìm,
Bây giờ
mặc
kệ
..con chim mất
rồi.
Quan Ông:
Ngày xưa
như
sắt
như
đồng
Như
đinh đóng cột,
như
rồng
phun mưa
Bây giờ
như
cải
muối
dưa
Mười
thang Minh Mạng
vẫn
chưa
ngẩng
đầu
Hơn
nửa
thế
kỷ
dãi dầu
Tháng ngày oanh liệt
còn đâu nữa
mà
Ngày xưa
súng
ống
sáng loà
Bây giờ
chẳng
khác quả
cà mốc
meo
Ngày xưa
sung sức
thì nghèo
Bây giờ
rủng rỉnh
thì teo mất
rồi
Ngày xua
lớn khoẻ hơn chồi
Bây giờ
nó có đàn hồi nữa đâu
Ngày xưa hùng hục như trâu
Bây giờ
èo ọt như
tàu lá khoai
Ngày xưa khám phá miệt
mài
Bây giờ nửa cuộc
mệt
nhoài đứt hơi
Ngày xưa chiến
tích để
đời
Bây giờ chiến
bại
nhớ thời ngày xưa
Ngày xưa bất
kể
sớm trưa
Bây giờ thỉnh
thoảng
lưa thưa gọi là
Ngày xưa đầu
tóc mượt mà
Bây giờ lởm chởm như là đá chông
Bây giờ sống cũng như không
Bây giờ hết
kiếp
làm chồng người ta
Bây giờ ôm hận đến
già
Cho dù béo tốt cũng là cơm toi
Bây giờ pháo đã xịt
ngòi
Gia tài còn lại
một vòi nước trong
Ngày xưa vợ đợi bồ mong
Bây giờ vợ nguýt, bồ cong cớn lườm
Ngày xưa mặt mũi tinh tươm
Bây giờ nhầu nhĩ như tương nấu
mì
Ngày xưa lên ngựa là phi
Bây giờ nước kiệu cố đi gọi là
………………………………
Ấy
là kể
chuyện
trong nhà
Sang nhà hàng xóm vẫn
là… ngày xưa
Tặng
Quý ông...
Vợ
Vợ là quả ớt chín cây
Đỏ tươi ngoài vỏ rất cay trong lòng.
Vợ là một đoá hoa hồng
Vợ là "sư tử Hà Đông" trong nhà.
Vợ là nắng gắt mưa sa
Vợ là giông tố phong ba bão bùng..
Nhiều người nhờ Vợ lên Ông
Nhiều người vì Vợ mất không cơ đồ
Vợ là cả những vần thơ
Vợ là cả những giấc mơ vơi đầy
Vợ là một chất men say
Là nước hoa ngoại làm ngây ngất lòng
Vợ là một áng mây hồng
Vợ là hoa hậu để chồng mê say.
Vợ là khối óc bàn tay
Vợ là bác sĩ tháng ngày chăm ta
Vợ là nụ, Vợ là hoa
Vợ là chồi biếc, Vợ là mùa xuân..
Vợ là tín dụng nhân dân
Vợ là kế toán giải ngân trong nhà
Vợ là biển rộng bao la
Vợ là hương lúa đậm đà tình quê
Vợ là gió mát trưa hè
Vợ là hơi ấm thổi về đêm đông.
Vợ là chỗ dựa cho chồng
Nhiều ông dám bảo vợ không là gì!?
Khoan khoan hãy nghĩ lại đi
Vợ quan trọng lắm không gì hơn đâu.
Việc nhà vợ có công đầu
Nấu cơm, nấu nước, rửa rau, pha trà.
Vợ là máy giặt trong nhà
Vợ là Cát-sét, Vợ là Tivi.
Nhiều đêm Vợ hát Chồng nghe
Lời ru xưa lại vọng về trong ta.
Vợ là làn điệu dân ca.
Vợ là bà chủ, vợ là nhân viên
Vợ là cái máy đếm tiền
Vợ là "Nội lực" làm nên cơ đồ
Vợ là thủ quỹ, thủ kho
Vợ là hạnh phúc ấm no trong nhà.
Vợ là vũ trụ bao la
Nhiều điều bí ẩn mà ta chưa tường.
Khi nào giận, lúc nào thương.
Sớm mưa, chiều nắng ai lường được đâu.
Vợ là một khúc sông sâu
Vợ như là cả một bầu trời xanh
Vợ là khúc nhạc tâm tình
Vợ là cây trúc bên đình làm duyên
Vợ là cô Tấm, thảo hiền.
Vợ là cô Cám, hám tiền ham chơi.
Vợ là con Phật, cháu Trời,
Rẽ mây rơi xuống làm người trần gian.
Vợ là.... lựu đạn tanh bành thân
ta..
|
Chiều chiều bìm
bịp kêu chiều
Lấy vợ thì cũng
lấy liều mà thôi
Ban ngày làm việc
tả tơi
Ban đêm hầu vợ,
phận tôi đêm trường
Nằm chung thì bảo.....chật
giường
Nằm riêng lại bảo.....tơ
vương con nào
Lãng mạn thì bảo.....tào
lao
Ðứng đắn lại bảo.....người
sao hửng hờ
Khù khờ thì bảo.....giai
tơ
Khôn lanh thì bảo.....hái
mơ bao lần
Cả đời cứ mãi
phân vân
Tơ lòng con gái
biết mần sao đây.
Sợ Vợ |
"Dù
không sinh đẻ ra ta
Nhưng công nuôi dưỡng thật
là lớn lao" (Thơ
Khuyết Danh)
Khi ta đau ốm xanh xao
Vợ lo chăm soc hồng hào khoẻ
ngay
Sợ ta đi trật đường rầy
Vợ liền theo dõi kéo ngay về
nhà
Khi ta tán tỉnh ba hoa
Vợ liền "quát nạt "để mà răn
đe
Lời vợ dạy phải lắng nghe
Mai sau "khôn lớn "mà khoe mọi
người
Nói ra xin hãy chớ cười
Vợ ta ta sợ ! Vợ người ...
còn lâu !
10 điều Vợ dặn
Lái xe ra khỏi cổng nhà
Vợ kêu giật ngược, diết da dặn rằng:
Một đừng mơ mộng Thơ - Trăng
Ðụng xe thi sĩ gẫy răng u đầu
Hai đừng giữ ống nghe lâu
Gái tơ õng ẹo ghẹo đầu dây kia
Ba đừng ghé quán rượu bia
Bốc men tơ tưởng nọ kia khó lường
Bốn đừng mua báo dọc đường
Bìa in hoa hậu soi gương liếc cười
Năm đừng liến láo con ngươi
Ðồng nghiệp váy ngắn ẹo người đi qua
Sáu đừng hoang phí thời gian
Ngồi lâu trộm nghiá cô hàng càfé
Bảy đừng thấy phở mà mê
Bột ngọt loét dạ lại chê cơm nhà
Tám đừng hò hát lang thang
Tiếp viên ca sĩ giả ma hớp hồn
Chín đừng dạo bước hoàng hôn
Công viên hoa lá cô hồn rủ rê
Mười đừng ghé rạp xi nê
Tivi nhà sẵn, lẹ về coi phim
Rõ chưa? ( vợ hét đứng tim )
Ðừng hòng tưởng bở như chim sổ lồng
Mười đừng nhắc lại cho thông
Nếu không.... tui quyết nhốt ông ở
nhà
Vợ từ đầu ra ...
Vợ, từ thiếu nữ hiền lành
Ðến khi xuất giá trở thành... "quan gia"
Vợ là con của người ta
Và ta quen Vợ chẳng qua vì tình
Có quan thì phải có binh
Nên ta làm... lính hầu tình "quan gia"
Con ta do Vợ sanh ra
Nên ta với Vợ... chẳng bà con chi
Tại vì hôm Vợ vu quy
Ta lỡ làm... lính hầu đi bên nàng
Làm lính chứ không... làm tàng
Tính chất Vợ ta phải càng hiểu hơn
Mỗi khi mà Vợ giận hờn
Áp dụng "công thức giản đơn"... làm huề
Khi Vợ đã ngỏ lời... chê
Thì nên sửa đổi... "đa bê" tức thì
(database)
Mỗi khi Vợ nhờ chuyện gì
"Program" Vợ viết nhớ ghi trong lòng
Khi Vợ đã nói là... "không!"
"Nguyên hàm bất định", đừng mong tìm dò
Vợ mà nổi nóng dằn co
"Bảo toàn định luật" phải lo sẵn sàng
Khi nào cùng Vợ ra đàng
"Bảy hằng đẳng thức" sẵn sàng lắng nghe
Mỗi khi mà đã ngừng xe
Phải lo... "chuyển vế " mở xe cho nàng
Cùng Vợ đi vào nhà hàng
Không nên tự ý "khai hàm tích phân"
Hễ thấy Vợ cứ nhăn nhăn
"Khảo sát hàm số" nhưng cần làm thinh
Vợ...
"input"
chữ "Shopping"
Thì... "output" phải áo xinh, váy đầm...
Muốn Vợ đừng có... chầm bầm
Credit cards cứ âm thầm... "khai căn"
Nếu... lỡ mà có lăng nhăng
"Giá trị tuyệt đối" một lần rồi thôi
Tình Vợ mà có muôn đời
Phải nhường Vợ chức "đương thời quan gia"
Muốn Vợ trẻ mãi không già
Lưng ta chắc phải như là... "parabol"
Tính chất Vợ thì phải tuân
Kẻ làm... lính phải luôn luôn thật thà
Nấu cơm, đi chợ, quét nhà...
Quan gọi thì... dạ , bẩm bà có ngay
Quan thương sẽ cười suốt ngày
Quan ghét... lính sẽ bị đày khổ sai
Hễ ai có cười chê bai
Ðổ thừa... thương Vợ chứ ai mà...đần
Tính chất phải... học nhiều lần
Nếu không áp dụng trăm phần trăm... thua!!!
Vợ ta - Vợ người
Vợ ta
thì nạt thì đe
Vợ người thì cứ... lăm le ... nhìn hoài
Vợ ta thì chẳng đoái hoai`
Vợ người khen đẹp... dài dài quanh năm
Vợ ta chê mắt... lá răm
Vợ người trông tợ trăng rằm tiên nga
Vợ ta nói mãi chẳng tha
Mèo tơ e ấp, nết na dịu dàng
Vợ ta đi tướng hai hàng
Mèo tơ đi tướng sàng sàng thấy mê
Vợ ta hay mắng hay chê
Mèo tơ âu yếm cận kề sáng hôm
Vợ mình, mình sợ mới khôn
Vợ người mà sợ có hôm què giò !
Vợ ta, ta sợ chẳng lo
Vợ người mà sợ , đồ bò đồ trâu !!
Cô hàng xóm
(Xin cáo lỗi
cùng cố thi sỹ Nguyễn Bính)
Nhà nàng ở cạnh nhà tôi
Cách nhau cái cọc để phơi áo quần
Hai người nhầm lẫn tứ tung
Nàng như cũng có cái quần giống tôi
Ðể rồi có một lần phơi
Thế nào tôi lấy nhầm ngay của nàng
...Tôi chiêm bao rất nhẹ nhàng
Thấy nàng hé cửa gọi sang thế này
"Ấy ơi ấy hãy vào đây,
Cho tui đổi lại cái này chút coi"
Lần đầu tiên thấy nàng cười
Nàng che một tấm vải dày ngang hông (?)
"Cái quần duy nhất của em,
Hôm qua anh lấy về bên ấy rồi"
|
Vợ
là quả ớt chín cây
Đỏ tươi ngoài vỏ rất cay trong lòng.
Vợ là một đoá Hoa Hồng
Vợ là "Sư Tử Hà Đông" trong nhà.
Vợ là nắng gắt mưa sa
Vợ là giông tố phong ba bão bùng.
Nhiều người nhờ Vợ lên Ông
Nhiều người vì Vợ mất không cơ đồ
Vợ là cả những vần thơ
Vợ là cả những giấc mơ vơi đầy
Vợ là một chất men say
Là nước hoa ngoại làm ngây ngất lòng
Vợ là một áng mây hồng
Vợ là hoa hậu để chồng mê say.
Vợ
là khối óc bàn tay
Vợ là bác sĩ tháng ngày chăm ta
Vợ là Nụ Vợ là Hoa
Vợ là Chồi Biếc Vợ là Mùa Xuân.
Vợ
là tín dụng nhân dân
Vợ là kế toán giải ngân trong nhà
Vợ là biển rộng bao la
Vợ là hương lúa đậm đà tình quê
Vợ là gió mát trưa hè
Vợ là hơi ấm thổi về đêm đông.
Vợ là chỗ dựa cho chồng
Nhiều ông dám bảo vợ không là gì!?
Khoan khoan hãy nghĩ lại đi
Vợ quan trọng lắm không gì hơn đâu.
Việc nhà vợ có công đầu
Nấu cơm, nấu nước, rửa rau, pha trà.
Vợ là máy
giặt trong nhà
Vợ là Cát-sét Vợ là Tivi.
Nhiều đêm Vợ hát Chồng nghe
Lời ru xưa lại vọng về trong ta.
Vợ là làn điệu dân ca.
Vợ là bà chủ, vợ là nhân viên
Vợ là cái máy đếm tiền
Vợ là "Nội Lực" làm nên cơ đồ
Vợ là thủ quỹ thủ kho
Vợ là hạnh phúc ấm no trong nhà.
Vợ là vũ trụ bao
la
Nhiều điều bí ẩn mà ta chưa tường.
Khi nào giận, lúc nào thương.
Sớm mưa, chiều nắng ai lường được đâu.
Vợ là một khúc sông sâu
Vợ như là cả một bầu trời xanh
Vợ là khúc nhạc tâm tình
Vợ là cây trúc bên đình làm duyên
Vợ là cô Tấm thảo hiền.
Vợ là cô Cám hám tiền ham chơi.
Vợ là con Phật, cháu Trời,
Rẽ mây rơi xuống làm người trần gian.
Vợ là ...
|
TUYỂN PHU
Vợ là số một!
Làm
Chồng
Bẩm sinh ta đã... hiền lành
Từ khi lấy vợ trở thành hiền khô
Còn nàng thuở ấy ngây ngô
Từ khi xuất giá thành cô... "sếp xòng"
Suốt ngày oán trách với chồng
Lúc xưa thì vậy, giờ không còn gì...
Cái hôm mà nàng vu quy
Ta biết ta sẽ bị đì... lai rai
Khổ thân cho kiếp con trai
Một lần lấy vợ bằng hai lần... mù
Lưng thì mỗi ngày một gù
Cày ba bốn job để... bù nàng tiêu
Ngày xưa thì giống... Triển Chiêu
Ngày nay thì tựa lão tiều phu gia
Ngày xưa mỗi tuần tặng quà
Bởi vì... stock đang đà đi lên
Ngày nay stock lênh đênh
Thua ba bốn vố buồn tênh mặt mày
Lương bổng không đủ trải bày
Tiền đâu quà cáp như ngày xa xưa
Ngày trước nàng dạ nàng thưa...
Nói năng dịu ngọt cho vừa lòng anh
Anh tưởng hoa ở trên cành
Bao giờ cũng đẹp, tươi xanh bốn mùa
Lời nói không mất tiền mua
Nên anh... ngọt lại cho vừa lòng nhau
Bây giờ chẳng hiểu vì đâu
Nàng mang chứng bệnh cứng đầu lặng câm
Còn mặt thì cứ hầm hầm
Nàng trợn một cái, ta... bầm mấy hôm
Việc nhà chẳng chịu trông nom
Shopping một bận, ba hôm mới về
Nhà thì đang ở nhà thuê
Phòng ốc chật hẹp, bốn bề ngổn ngang
Muốn tìm đôi vớ mà mang
Phải mất cả tiếng, bươi ngang đồ nàng
Ngày ngày đọc báo thời trang
Hễ ra mốt mới, nàng mang về liền
Nàng rất có khiếu xài tiền
Nàng mà đã thích mua liền chẳng tha
Tuần sau mốt mới khác ra
Mốt... mới tuần trước... lau nhà chẳng thương
Ngày xưa đón nàng ở trường
Nàng hối về gấp kẻo chừng mẹ trông
Ngày nay về ở với chồng
Mặc kệ chồng ngóng, chồng trông, chồng chờ
Còn nàng thì cứ hững hờ
Nàng nói sáu rưỡi, mười giờ chưa xong
Suốt ngày đi chơi vòng vòng
Đêm về la bịnh, bảo chồng đấm lưng
Quanh năm nàng... mệt chừng chừng
Phải mua đồ bổ về chưng cho nàng
Đi bác sĩ, mua thuốc thang
Cũng không chữa hết bịnh nàng hay la
Khi ta làm hết việc nhà...
Tự nhiên nàng khoẻ, tức là... ngủ ngon
Lúc nghĩ tới chuyện... có con
Nàng "hứ" một cái, chẳng còn thiết tha
Ra đường thấy vợ người ta
Về nhà thấy vợ,... tu cha cho rồi...
Nhưng lỡ ăn kiếp, ở đời
Cắn răng chịu đựng, chờ thời đổi thay
Biết đâu sẽ có một ngày
Ta có cơ hội giải bày vợ hay
May ra vợ có... nương tay
Ta mới sống trọn kiếp này dài lâu
Làm chồng phải nhớ lấy câu,
"Nhì trời, nhất vợ" làm câu... răn mình
|
ÔNG ĐÃ
THAN THỞ
From : Linh
Dang * Au Dang
Ngày xưa sung sức thì
nghèo,
Bây giờ rủng rỉnh thì teo mất rồi
Ngày xưa sức
khỏe tuyệt vời,
Bây giờ nó có
đàn hồi nữa đâu.
Ngày xưa
sức mạnh như trâu,
Bây giờ công cụ nát nhàu như dưa.
Ngày xưa
chẳng kể sớm trưa,
Bây giờ
loáng thoáng lưa thưa gọi là.
Ngày xưa
như sắt như đồng,
Như đinh đóng cột như rồng phun mưa.
Bây giờ như cải muối dưa,
Mười thang Minh Mạng vẫn chưa ngẩng đầu.
Trải qua một cuộc bể dâu.
Ôi thời
oanh liệt còn đâu nữa mà ...
Nay mai về với Ông Bà,
Nấp sau nải chuối ngắm gà khỏa thân .
|
2. THÌ NAY BÀ
CŨNG THỞ THAN
From: Sung Truong`
Ngày xưa mái tóc buông lơi ,
Bây giờ sợi rụng sợi rơi đầy nhà .
Ngày xưa da trắng nõn nà ,
Bây giờ da đã trổ hoa ... đồi mồi .
Ngày xưa miệng cười thật tươi ,
Bây giờ móm xọm rụng mười cái răng .
Ngày xưa mặt sáng như trăng ,
Bây giờ xám xịt như vầng mây đen,
Ngay xưa yểu điệu như tiên
Bây giờ lẹt đẹt như con vịt bầu .
Ngày xưa chum chúm núm cau ,
Bây giờ lỏng thỏng như bầu trên cây .
Ngày xưa nhựa sống căng đầy ,
Bây giờ vắt mãi bẩy ngày cũng không .
Ngày xưa thắt đáy lưng ong ,
Bây giờ to bụng còn mông phẳng lờ .
Ngày xưa rậm rạp cỏ mơ ,
Bây giờ thưa cứng tưa hồ rễ tre .
Ngày xưa ăn nói dễ nghe ,
Bây giờ cẳn nhẳn chua lè khó ưa ..
Ngày xưa thích được mây mưa ,
Bây giờ hạn hán hết ưa tù tì
Ngày xưa thường sánh vai đi ,
Bây giờ chỉ thích năm ì ....xem phim .
Ngày xưa nhớ nhau đi tìm,
Bây giờ mặc kệ ..con tim mất rồi.
|
VIỆC GÌ MÀ PHẢI LO LẮNG !
Có hai chuyện phải lo lắng:
Hoặc là bạn khỏe mạnh hoặc bạn bị đau.
Nếu khỏe mạnh, thì chẳng có gì phải lo
lắng
Nếu bị đau, thì có hai điều phải lo lắng:
Hoặc sẽ được bình phục hoặc sẽ chết.
Nếu đưọc bình phục, thì chẳng có gì phải
lo lắng.
Nếu bị chết, thì có hai điều phải lo lắng.
Hoặc lên thiên đàng hoặc xuống địa ngục.
Nếu lên thiên đàng, thì chẳng có gì phải
lo lắng.
Nếu xuống địa ngục, thì sẽ bận tíu tít
bắt tay bạn bè cũ,
còn thì giờ đâu nữa mà lo với lắng!
B.Nguyen
CẢNH XUÂN
Bài thơ rất tài tình với
8 cách đọc : đọc ngược, đọc xuôi, cắt đầu, cắt đuôi từng
câu mà vẫn hay.
1. Cách đọc thứ nhất :đọc xuôi, bình thường:
"Ta mến cảnh xuân ánh sáng ngời
Thú vui thơ rượu chén đầy vơi
Hoa cài giậu trúc cành xuân biếc
Lá quyện hương xuân sắc thắm tươi
Qua lại khách chờ sông lặng sóng
Ngược xuôi thuyền đợi bến đông người
Xa ngân tiếng hát đàn trầm bổng
Tha thướt bóng ai mắt mỉm cười".
2. Cách đọc thứ hai : ngược từ phải sang trái và từ dưới lên:
"Cười mỉm mắt ai bóng thướt tha
Bổng trầm đàn hát tiếng ngân xa
Người đông bến đợi thuyền xuôi ngược
Sóng lặng sông chờ khách lại qua
Tươi thắm sắc xuân hương quyện lá
Biếc xanh cành trúc giậu cài hoa
Vơi đầy chén rượu thơ vui thú
Ngời sáng ánh xuân cảnh mến ta"
3. Cách đọc thứ ba : đọc xuôi như cách đọc thứ nhất, nhưng
mỗi câu thơ bỏ hai từ đầu:
"Cảnh xuân ánh sáng ngời
Thơ rượu chén đầy vơi
Giậu trúc cành xanh biếc
Hương xuân sắc thắm tươi
Khách chờ sông lặng sóng
Thuyền đợi bến đông người
Tiếng hát đàn trầm bổng
Bóng ai mắt mỉm cười"
4. Cách đọc thứ tư : đọc ngược từ phải sang trái, từ dưới
đọc lên, mỗi câu thơ lại bỏ hai từ cuối:
"Mắt ai bóng thướt tha
Đàn hát tiếng ngân xa
Bến đợi thuyền xuôi ngược
Sông chờ khách lại qua
Sắc xuân hương quyện lá
Cành trúc giậu cài hoa
Chén rượu thơ vui thú
Ánh xuân cảnh mến ta"
5. Cách đọc thứ năm :đọc ngược từ phải sang trái, mỗi câu bỏ
ba từ đầu:
"Cười mỉm mắt ai
Bổng trầm đàn hát
Người đông bến đợi
Sóng lặng sông chờ
Tươi thắm sắc xuân
Biếc xanh cành trúc
Vơi đầy chén rượu
Ngời sáng ánh xuân"
6. Cách đọc thứ sáu : đọc xuôi, mỗi câu bỏ 3 từ cuối:
"Ta mến cảnh xuân
Thú vui thơ rượu
Hoa cài giậu trúc
Lá quyện hương xuân
Qua lại khách chờ
Ngược xuôi thuyền đợi
Xa ngân tiếng hát
Tha thướt bóng ai"
7. Cách đọc thứ bảy : đọc xuôi, mỗi câu thơ bỏ bốn chữ đầu:
"Ánh sáng ngời
Chén đầy vơi
Cành xanh biếc
Sắc thắm tươi
Sông lặng sóng
Bến đông người
Đàn trầm bổng
Mắt mỉm cười"
8. Cách đọc thứ tám : đọc ngược từ dưới lên, mỗi câu lại bỏ
bốn từ cuối:
Bóng thướt tha
Tiếng ngân nga
Thuyền xuôi ngược
Khách lại qua
Hương quyện lá
Giậu cài hoa
Thơ vui thú
Cảnh mến ta
(Lannguyen-Thoinguyen
Thơ thẩn --dành
riêng cho qúi ông
Cho dù có sống tới già
Cho dù béo tốt cũng là phí toi
Bây giờ pháo đã tịt ngòi
Gia tài còn lại một vói nước trong
Lo buồn nghĩ chẳng ích chi
Đời còn vui được ta thời cứ vui
Một mai ba tấc đất vùi
Trần gian để lại nụ cười cho hoa
Các con
hãy lắng nghe cha nói...
Nếu một mai
thấy cha già mẹ yếu
Hãy thưong yêu
và thấu hiểu song thân.
Những lúc ăn
mẹ thường hay vung vãi
Hay tự cha
không mặc được áo quần.
Hãy nhẫn nại
nhớ lại thời thơ ấu
Mẹ đã chăm lo
tã, áo, bế,bồng.
Bón cho con
từng miếng ăn, hớp sữa
Cho con nằm
trong nệm ấm chăn bông.
Cũng có lúc
con thường hay trách móc
Chuyện nhỏ
thôi mà mẹ nói trăm lần.
Xưa kia bên
nôi giờ con sắp ngủ,
Chuyện
thầntiên mẹ kể mãi khôngngừng
Có lúc cha già
không muốn tắm
Đừng giận cha
và la mắng nặng lời.
Ngày con
nhỏ,con vẫn thường sợ nước
Từng van xin
“đừng bắt tắm, mẹ ơi !”
Những lúc cha
không quen xài máy móc
Chỉ cho cha
những hướng dẫn ban đầu.
Cha đã dạy cho
con trăm nghìn thứ
Có khi nào cha
trách móc con đâu?
Một ngày nọ
khi mẹ cha lú lẫn
Khiến cho con
mất hứng thú chuyện trò
Nếu không phải
là niềm vui đối thoại
Xin đến gần và
hãy lắng nghe cha.
Có những lúc
mẹ không buồn cầm đũa
Đừng ép
thêm.già có lúc biếng ăn
Con cần biết
lúc nào cha thấy đói
Lúc nào cha
thấy mệt, muốn đi nằm.
Khi già yếu
phải nương nhờ gậy chống
Xin nhờ con đỡ
cha lấy một tay.
Hãy nhớ lại
ngày con đi chập chững
Mẹ dìu con đi
những bước đầu ngày.
Một ngày kia
cha mẹ già chán sống
Thì con ơi
đừng giận dữ làm gì !
Rồi mai này
đến phiên,con sẽ hiểu
Ở tuổi này,
sống nữa để làm chi?
Dù mẹ cha cũng
có khi lầm lỗi
Nhưng suốt đời
đã làm tốt cho con
Muốn cho con
được nên người xứngđáng
Thì giờ đây
con cũng chẳng nên buồn.
Con tức giận
có khi còn xấu hổ
Vì mẹ cha giờ
ăn đậu ở nhờ
Xin hãy hiểu
và mong con nhớ lại
Những ngày xưa
khi con tuổi ấu thơ.
Hãy gíúp mẹ
những bước dài mệt mỏi
Để người vui
đi hết chặng đường đời.
Với tình yêu
và cuộc đời phẩm giá
Vẫn yêu con
như biển rộng sông dài.
Luôn có con,trong cuộc đời
Yêu
con, cha có mấy lời cho con
Huy Phương
Chỉ có tình thương để
lại đời
Còn gặp nhau thì hãy cứ
vui
Chuyện đời như nước chảy
hoa trôi
Lợi danh như bóng mây chìm
nổi
Chỉ có tình thương để lại
đời
Còn gặp nhau thì hãy cứ
thương
Tình người muôn thuở hãy
còn vương
Chắt chiu một chút tình
thương ấy
Gửi khắp muôn phương mọi
nẻo đường
Còn gặp nhau thì hãy cứ
chơi
Bao nhiêu thú vị ở trên
đời
Vui chơi trong ý tình cao
nhã
Cuộc sống càng thêm nét
tuyệt vời
Còn gặp nhau thì hãy cứ
cười
Cho tình thêm thắm ý thêm
tươi
Cho hương thêm ngát đời
thêm vị
Cho đẹp lòng tất cả mọi
người
Còn gặp nhau thì hãy cứ
chào
Giữa miền đất rộng với
trời cao
Vui câu nhân nghĩa tròn
sau trước
Lấy chữ chân tình gửi tặng
nhau
Còn gặp nhau thì hãy cứ
say
Say tình say nghĩa bấy lâu
nay
Say thơ say nhạc say bè
bạn
Quên cả không gian lẫn
tháng ngày
Còn gặp nhau thì hãy cứ đi
Đi tìm chân lý lẽ huyền vi
An nhiên tự tại lòng thanh
thản
Đời sống tâm linh thật
diệu kỳ
Tôn Nữ Kỷ Khương
Thơ
già
Lâu nay cứ
tưởng
mình già
Bây giờ
mới
biết
quả
là y chang
Suốt
ngày nói chuyện
thuốc
thang
Gặp
nhau lại
kể
cả
tràng chuyện
xưa
Tivi dỗ
giấc
ngủ
trưa
Sức
khoẻ
lại
giảm,
mắt
mờ,
da nhăn
Đọc
chữ
phóng đại
mấy
trăm
Lại
còn đãng trí, tần
ngần,
hay quên
Cả
ngày mỏi
mắt
đi tìm
Hết
tìm khoá cửa
lại
tìm khoá xe
Nhiều
hôm thăm viếng
bạn
bè
Được
dăm ba phút nằm
phè ngủ
ngon
Tóc bạc
chen chúc tóc non
Không
dám nhổ
nữa
sợ
còn bình vôi
Kiến
thức
mới
nuốt
chẳng
trôi
Bước
ra khỏi
cửa
trùm người
áo len
Ra đường
chẳng
ai gọi
tên
Cứ
gọi
chú, bác có phiền
hay không ?
Khi
lên xe buýt dẫu
đông
Dăm người
nhường
chỗ
'Mời
ông cứ ngồi'
Lại
hay nhạy
cảm,
tủi
đời
Thích
được
săn sóc hơn
thời
ngày xưa
Thấy
tình nhân trẻ
vui đùa
Mà
lòng chua xót phận
vừa
cuối
thu
Xuốt
ngày trung tiện
lu bù
Cơm
thì phải
nhão, phở
cho thật
mềm
Thích
nghe tiếng
hỏi,
lời
khen
'Lúc
này thon thả,
trẻ
hơn
dạo
nào'
Thức
ăn cứ
lấy
ào ào
Ăn thì
chẳng
nổi
mà sao cứ
thèm
Ngủ
trưa
giấc
cứ
dài thêm
Đứng,
ngồi,
'chuyện
ấy'
ngày thêm chậm rì
Đánh
răng, tìm thuốc
loại
gì
Để
răng được
trắng
không thì khó coi
Cà phê
chỉ
hớp
một
hơi
Đêm về
trắng
mắt
nhìn trời
đếm
sao
Gặp
người
cùng tuổi
như
nhau
Thường
hay hỏi
'Bác thế
nào? Khoẻ
không?'
Cell
Phone thì khổ
vô ngần
Lúng
ta lúng túng thường
không trả
lời
Để
chuông reo mãi một
hồi
Mở
ra thì đã chậm
rồi
còn đâu ?
Bệnh
tật
nó đến
từ
đâu
Cao mỡ,
cao máu lâu lâu ... tiểu
đường
Tránh
né việc
nặng
là thường
Việc
nhẹ
thì cũng đau xương,
mệt
nhoài
Đi chơi
càng khổ
gấp
hai
Đi đâu
cũng ngại
đường
dài lái xe
Giữ
thân cho khỏi
tròn xoe
Vòng
hai sao cứ
bè bè phình to
Thang
lầu
càng nghĩ càng lo
Chỉ
sợ
trượt
ngã khổ
cho thân này
Ngủ
thì chẳng
ngủ
được
say
Bốn
năm giờ
sáng dậy
ngay tức
thì
Sinh
nhật,
sinh nhiếc
làm gì
Cái
chuyện
lẻ
tẻ
ấy
thì nên quên
Vẫn
hay nhìn kiếng
thường
xuyên
Xem
chân dung đã trở
nên thế
nào
Buồn
tình đếm
thử
xem sao
Bao
nhiêu triệu
chứng
ấy
bao nhiêu già!
Bùi Phạm Thành (7/17/2008)
Tuổi
già
Tôi cứ
ngở
tuổi
già là buồn
tẻ,
Sợ
ngày mùa, năm tháng quá trôi nhanh,
Sợ
gió to, mưa lớn,
loạn
tâm thần,
Sợ đầu
bạc,
sợ
làn nhăn trên nét mặt.
Nhưng chợt
thấy
tuổi
già không bờ
bến,
Không buồn
phiền
còn mang lại
chút vui riêng,
Bước từ
từ đến
khoảng
cuối
đường đời,
Ngày tuy ngắn
nhưng ngày càng tươi đẹp.
Tôi cứ
ngở
tuổi
già… trời
đen tối.
Xuân vắng
hoa, nụ
cười đả tắt
đi.
Hoa không nhạc
như cành cây không lá.
Sách không đề, cầm
ngọn
bút chẵng
ra thơ.
Nhưng chợt
thấy
tuổi
già… lòng lắng
lại,
Sống
ngày nay chẵng
nghỉ đến
ngày mai.
Tôi ngừng
đếm những
tuổi
đầu chồng
chất,
Mặc
ngày trôi, tôi cầm
bút họa
thành thơ.
Tôi cứ
ngở
tuổi
già… hồn
tôi lạnh,
Quên trầm
mình ngắm
vủ
trụ đầy
sao.
Tim đã chay mất
ngọn
lửa
nhiệt
tình
Giúp tôi sống
khi bầu
trời
u tối.
Nhưng chợt
thấy
những
hoa hồng
đẹp nhất
Nở
vào thu, lòng tôi rất
hân hoan.
Tôi hít mạnh
những
mùi hương thoáng nhẹ,
Mong thêm vài hương vị
cuối
đời tôi.
Translated by Lily Kwang
thêmcho vui
Tôi chẳng thấy tuổi già là tẻ nhạt
Vì cuối tuần dều vẫn có dancing
Dẫu tuyết rơi, ta vẫn chẳng worry
Ca, nhảy múa sẽ làm tôi trẻ mãi...!!!
TUỔI
GIÀ
LÚC
ẤY CHỈ CÓN `NƯỚC THAN THÂN TRÁCH PHÂN
Thương thay cho đám tuổi già
Ông thì cao máu
còn Bà đau lưng
Hot Flash Bà nhảy
tưng tưng (1)
Mặt mày cau có, mắt
trừng nhìn Ông
Lưng chưa hết, lại đau mông
Thân người ê ẩm từ trong ra
ngoài
Chân đau nhức, lại ù tai
Bà la inh ỏi, Ông hay biết gì
Bà bảo lấy hộ cái ly
Ông đưa gói thuốc, Bà xì một hơi
Mỗi khi mưa gió trở Trời
Ông ho hen thở, Bà thời cúm đau
Đái đường Ông thử lên cao
Đồ ngọt không rớ, mà sao vẫn còn
Bà bị Cholesterol
Thịt bò kiêng cử, cua tôm phải
chừa
Ốc nghêu thịt mỡ Ông ưa
Bây giờ sợ chết, ai đưa chối từ
Da vàng gan yếu thận hư
Sáng dậy hỏi Bà răng giữ ở đâu
Bà rằng đã rớt xuống cầu (2)
Ông buồn, Ông tức, càu nhàu một
hơi
Cháu con tản mác khắp nơi
Chán buồn sống cảnh cuộc đời già
nua
Bao năm bay nhảy tranh đua
Giờ đây lụm khụm, hơn thua
đâu màng
Mong sao sức khoẻ bình an
Ăn ngon ngủ được, thuốc thang
không dùng
Nhưng người đau nhức tứ tung
Đồ ngon không dám, thuốc dùng
ngày đêm
Đêm không ngủ được Bà rên
Gối đau chân nhức, lại thêm cái
đầu
Ông thì tức ngực, tìm dầu
Tâm thần rối loạn, biết đâu
khắp nhà
Nhớ thời Ông trẻ hào hoa
Đẹp trai bay bướm, nay già da
nhăn
Hói đầu, tóc bạc, hết răng
Còn Bà tóc giả da căng bụng
phành (3)
Đôi mươi sắc nước khuynh thành
Bao chàng đưa đón, tuổi xanh yêu
đời
Giờ đây đã mất hết rồi
Có còn đâu nữa, hết thời nhớ chi
Bạn bè kẻ sống người đi
Người trong dưỡng lão, kẻ thì
bán thân
Đứa đang lao phổi chết dần
Người thì dương liệt, phải cần
Viagra
Đứa thì mắt bị mù loà
Tay chân quờ quạng, khi ra khi
vào
Người thì mắc phải bệnh GOUT (4)
Chân tay u nổi đớn đau đêm ngày
Kẻ đau bao tử dạ dày
Uống ăn đau nhức mặt mày xác xơ
Bạn Bà bị breast cancer
Bạn Ông bao đứa ung thư ruột già
Đi cầu máu rỉ chảy ra
Chemo chữa trị, nhưng mà bớt đâu
(5)
Cuộc đời quả thật bể dâu
Sanh bệnh lão tử, nghèo giàu
khác chi
Ai ơi rộng lượng từ bi
Để khi nhắm mắt hồn phi Thiên
Đàng
Sống mà ác đức lận gian
Kiêu căng, tham hiểm, chỉ màng
lợi danh
Địa Ngục sẵn chỗ để dành
Satan Quỉ Sứ quyết hành thẳng
tay
(1) Hot flashes: Một số bà lớn tuổi, khi vào
thời kỳ tắt kinh hay bị lên cơn nóng bừng bừng,
trở nên khó tánh và quạu quọ, hay gây gổ.
(2) Răng giả rớt cầu tiêu
(3) Da căng nhờ Thẩm Mỹ Viện
(4) Gout: bệnh phong thấp, sưng khớp
xương, đau nhức và đôi khi sưng lồi ra
(5) Chemotherapy là cách chữa bệnh ung
thư bằng hoá chất.
NKB <ngkbao@yahoo.com>
Thuy Huong
ĐỜI SỐNG LÃO
NIÊN
Sống ở trần
gian sao quá khổ !
Cuộc đời thay đổi mãi không thôi,
Tuổi cao sức yếu tới nơi rồi,
Cần phải biết vui ngày hiện tại.(1)
Sống thế nào tinh thần thoải mái!
Làm hôm nay - chớ mộng ngày mai.
Thời gian tồn tại chẳng còn dài!
Ngủ thế nào cho đêm thẳng giấc.
Quá khứ qua rồi như đã mất!
Đau buồn hối tiếc cũng không còn,
Tinh thần suy , thể xác gầy mòn,
Người mất sức, thêm nhiều bệnh hoạn .
Ăn uống cần chăm lo giới hạn,
Bớt ăn mặn, ngọt, béo hàng ngày.
Mọi người muốn tuổi thọ thêm dài,
Hãy cử rượu , xa mùi thuốc lá .
Phải vận động nhưng đừng thái quá,
Dưỡng sinh tập thở, nhớ hàng ngày.
Con người mạnh khỏe , sức thêm dai,
Yêu cuộc sống - không nhiều bệnh khổ!
Kết bạn hiền - không ngồi một chỗ,
Hàn huyên tâm sự , chuyện trò vui.
Không hồi tưởng kỷ niệm bùi ngùi!
Thơ xướng họa , chơi hoa…giải trí.
Dạy cháu con - đừng nên lãng phí!
Giúp người nghèo , bệnh tật , cô đơn.
Tâm an vui , hết giận , không hờn,
Ta biết sống - đời thêm hạnh phúc .
An phận tuổi già , biết “ tiện túc “ (2)
Không còn tham muốn , tránh sân si.
Giữ tâm an lạc , chẳng suy bì,
Nên cảm tạ khi còn mạnh khỏe.
Nếu biết tu tâm - già vẫn trẻ,
Cuộc đời này tạm bợ mà thôi!
Trả vay,vay trả - mãi luân hồi,
Sống tự tại, an vui - sám hối...
Minh Lương – Sung Trương
(1)
Theo giáo lý Đạo Phật , phải làm việc lành hôm nay .Không sống trong
quá khứ
vì
quá khứ đã qua rồi ,càng hồi tưởng càng thêm đau khổ . Cũng không mơ
tưởng
tương
lai vì tương lai chưa đến . Chỉ có ngày hôm nay , ta mới có thể làm
mọi việc
theo ý mình .
(2)
Theo Đạo Phật , phải biết “ Thiểu dục, tri túc “ tức là “ muốn ít ,
biết đủ “ như
vậy
cuộc sống mới an lạc , không buồn khổ vì tham muốn quá nhiều , không
bao giờ
thỏa
mãn .
Câu
thơ của thi sĩ Nguyễn Công Trứ : “Tri túc , tiện túc “…Biết đủ tức
là đủ . “Đãi túc
hà
thời túc “ Đợi đủ , biết bao giờ mới đủ được !
“
Tri túc tiện túc , đãi túc hà thời túc ,
“ Tri nhàn tiện nhàn , đãi nhàn hà thời nhàn “
TUỔI
GIÀ
Tuổi già nhàn lắm,
các cụ ơi!
Cầy cuốc, hôm nay
dẹp hết rồi.
Rộng rãi thênh
thang, nhà hai đứa,
Thoải mái ra vào,
đôi ta thôi.
Tuổi già khỏe lắm,
các cụ ơi!
Cái vòng lợi danh,
rũ sạch rồi.
Giờ đây tóc bạc, ta
hai đứa,
Sáng tối nắm tay đi
bộ thôi.
Tuổi già vui lắm,
các cụ ơi!
Con cái giờ đây lớn
cả rồi.
Nhìn qua nhìn lại,
mình hai đứa
Ngày tháng đôi ta
cho nhau thôi.
Tuổi già thích lắm,
các cụ ơi!
Cháu nội, cháu
ngoại đến chơi rồi.
Ông bà ôm nựng, ôi
yêu quá,
Nhìn cháu tung tăng,
ta vui thôi.
Tuổi già sướng lắm,
các cụ ơi!
Bệnh tật bao nhiêu
cũng biết rồi.
Khoán giao tất cả
cho thày thuốc,
Thanh thản, đôi ta
rong chơi thôi.
Trương Ngọc Thạch
TUỔI GIÀ KHỔ LẮM ,PHẢI KHÔNG?
Chưa đi , chân mỏi ! Chưa trông ,
mắt mờ !
Ðêm nằm chưa ngủ đã mơ
Cơm chưa " đụng đũa " đã no ngang rồi !
Áo quần xốc xếch lôi thôi
Nhớ quên , quên nhớ... chuyện đời nhi nhăng
Nói to cứ ngỡ nói thầm
Tay run cứ ngỡ phải cầm... ba toong .
Tính ra ba bốn đứa con
Chín mười đứa cháu , cũng không dễ gần
Bởi vì già trẻ cách phân
Chúng thăm , chúng muốn hiểu rằng chúng... thương .
Cho nên , ngày tháng cô đơn
Tuổi già khổ lắm , phải không.... hỡi người ?
Thật
tình , sướng quá đi rồi
Sao không " nhìn xuống " cho đời... đẹp hơn ?
Hãy thăm vài nursing home
Thăm vài khu bệnh... nhà thương , biết liền .
Ðời người nhiều nỗi truân chuyên
Cứ gì già yếu , mà phiền , mà than !
Trời
cho sống ở trần gian
Là vui , là hưởng bình an trong lòng
Ban ngày , nhìn áng mây hồng
Nhìn con chim hót , nhìn bông hoa cười ...
Ban đêm , nhìn ánh sao trời
Nhìn trăng tình tứ , nhìn đời.... mê ly !
Vậy thì... quẳng gánh lo đi
Sống
già , sống kỹ, tội chi... sống buồn !
Mười
thích của
người cao niên
Một
thích trong túi có tiền,
Ai mời
hiếu
hỷ
khỏi
phiền
cháu con.
Hai thích được
bát canh ngon,
Cao lương
chẳng
thiết
bởi
còn răng
đâu.
Ba thích con
cháu, rể,
dâu,
Gia phong giữ
nếp
hàng đầu
hiếu
trung.
Bốn
thích thỏa
mãn riêng chung,
Ăn
riêng nhưng
vẫn
vui cùng cháu con.
Năm
thích làng phố
vuông tròn,
Đói
no, sướng
khổ,
mất
còn có nhau.
Sáu thích sống
thọ,
chết
mau.
Ốm
lâu con khổ
lại
đau thân mình
.
Bẩy
thích xã hội,
gia đình
Bạc
cờ
ma túy quyết
tình tránh xa.
Tám thích mồ
mả
ông cha
Xây cất
tôn tạo
ít ra bằng
người.
Chín thích đầy
ắp
tiếng
cười
Được
hưởng
không khí vui tươi
hàng ngày.
Mười
thích phút chót dương
này
Tùy nghi biện
lễ
chớ
vay mượn
nhiều.
Tuổi
già mong được
bấy
điều,
Mỗi
người
đạt
được
bao nhiêu còn tùy.
Sống
vui, sống
khỏe
khôn bì,
Nam Tào có lệnh
ra đi nhẹ
nhàng.
HoangTonHung -CauDo
Thơ
Tú
Xương/Trần Kế Xương
(1870 – 1907)
Lẳng lặng
mà nghe nó chúc
nhau:
Chúc nhau
trăm tuổi bạc đầu
râu
Phen này
ông quyết đi buôn
cối
Thiên hạ
bao nhiêu đứa giã
trầu.
Lẳng lặng
mà nghe nó chúc
giàu:
Trăm,
nghìn, vạn mớ để vào
đâu?
Phen này,
ắt hẳn gà ăn bạc
Đồng rụng,
đồng rơi, lọ phải
cầu.
Lẳng lặng
mà nghe nó chúc
sang:
Đứa thì
mua tước; đứa mua
quan.
Phen này
ông quyết đi buôn
lọng
Vừa bán
vừa la cũng đắt
hàng.
Lẳng lặng
mà nghe nó chúc
con:
Sinh năm
đẻ bảy được vuông
tròn.
Phố phường
chật hẹp, người đông
đúc
Bồng bế
nhau lên nó ở
non.
Bắt chước
ai ta chúc mấy
lời
Chúc cho
khắp hết ở trong
đời
Vua, quan,
sĩ, thứ, người muôn
nước
Sao được
cho ra cái giống
người.
DoViet
CHÚC THỌ "CỔ LAI HI "
Mới đó mà
Huynh đã bảy mươi !?
Xoay qua xoay lại cũng do Trời
Xưa thì khô sắn, bo bo luộc
Giờ lại heo gà, ngỗng ngỗng tươi
Thế sự không màng lo thêm mệt
Chuyện đời mặc kệ giỡn như chơi
Có ai hạnh phúc hơn Huynh nhỉ ?
Móm mém tòm tem miệng vẫn cười!
NXVan.
BAO THANH
THIÊN
Cố ra vẻ chỉ chuốc thêm buồn bực
Ngoài trời này còn nơi khác cao
hơn
Dẫu phú quý cũng chẳng bằng mạnh
khỏe
Chẳng phải lo toan, vui sống đến
già
Lòng thanh thản chẳng so đo hơn
thiệt
Độ lượng, khoan dung miệng luôn
nở nụ cười
Lắm kẻ thù sao bằng nhiều bè bạn
Nhường nhịn mọi người trời đất
rộng bao la
Có lòng tốt rồi mọi người sẽ
hiểu
Đâu cần vội vàng để người khác
biết mình
Giữ lời hứa, có lòng thành, mới
biết tình bạn quý
Trải ngọt bùi mới biết rõ đắng
cay
Bảo người ngốc e là còn quá sớm
Cứ tốt bụng rồi sẽ gặp điều hay
Đời người ta cần nhất điều gì
Là vui vẻ, lạc quan với những gì
mình có./.
Tuổi già
Tôi cứ ngỡ tuổi già là tẻ nhạt,
Sợ từng mùa, từng năm tháng trôi nhanh,
Sợ mua to gíó lớn nhụt tâm thần,
Sợ tóc mỏng, sợ nhăn làn da mặt.
Khi biết già không là số tuổi
Không nên than mà trái lại nên ca,
Lợi tuổi già là buớc nhẹ đi xa,
Ngày tuy ngắn nhung vẫn còn tuoi đẹp.
Tôi cứ ngỡ tuổi già trời ảm đạm,
Xuân không hoa, nụ cuời tắt trên môi.
Sách không tên, tho viết chẳng vần đôi
Hội không nhạc vá cành cây hết lá.
Từ khi hiểu tuổi già, lòng thu thả,
Sống ngày nay chẵng cần nghi ngày mai.
Hết đếm thời gian ngày rộng tháng dài,
Cứ cầm bút làm tho và họa.
Tôi cứ ngỡ tâm hồn gìà sẽ khác
Đổi thay đi không còn ngắm trăng sao.
Tim chai đi bầu nhiệt huyết thuở nào
Đa dẫn tôi mỗi khi trời phủ lối.
Nhung chợt thấy kìa bông hồng đẹp trội
Nở vào thu, lòng tôi bỗng hân hoan.
Tôi hít sâu bầu khí quyển nồng nàn
Dành hương vị cho mùa thu cuộc sống.
Thi Nguyen Phỏng
dich
VIEILLIR
Je croyais que vieillir.......
Je croyais que vieillir me rendrait bien maussade,
Craignant chaque saison, les années, le tapage
Le grand vent et la pluie, l'esprit qui se dégrade,
Les cheveux clairsemés, les rides du visage.
Et puis je m'aperçois que vieillir n'a pas d'âge,
Qu'il ne faut point gémir, au contraire chanter.
Et même à petits pas les jours ont l'avantage
d'être beaux et trop courts quand ils sont limités.
Je croyais que vieillir c'était le ciel tout gris,
Le printemps sans les fleurs, les lèvres sans sourire,
Les fêtes sans chansons, les arbres rabougris,
Un livre sans histoire, un crayon sans écrire.
Et puis je m'aperçois que vieillir rend bien sage,
Que je vis chaque instant sans penser à demain,
Que je ne compte plus les années de mon âge,
Peu importe le temps, le crayon à la main.
Je croyais que vieillir transformerait mon âme,
Que je ne saurais plus contempler les étoiles,
Que mon cœur endurci n'aurait plus cette flamme
Qui transforme la vie lorsque le ciel se voile.
Et puis je m'aperçois que les plus belles roses
fleurissent à l'automne et sous mes yeux ravis,
Je respire très fort ce doux parfum que j'ose
garder pour embaumer l'automne de ma vie..
Marcelle
Paponneau
Chớ bảo tôi già ..
Năm
nay tôi tuổi sáu lăm
An Sinh Xã Hội, đơn làm hôm qua
Sáu lăm, bạn tưởng tôi già ?
Coi chừng có kẻ cho là bạn sai
Trước tiên phải kể tóc tai
Tôi nhuộm đen giống hai mươi xuân thì
Họa hoằn đôi lúc quên đi
Chân tóc ngả trắng, nhuộm thì đen ngay
Tôi nghe bằng máy đeo tai
Máy nay nhỏ xíu ai nào thấy đâu
Cườm khô mắt mổ đã lâu
Tôi không phải hỏi kính đâu suốt ngày
Mi sụp cắt kéo lên ngay
"Tat-tu" đậm nét chân mày cong veo
Mí mắt gắn bộ lông nheo
Mũi nâng đúng kiểu theo người phương tây
Da mặt căng tận mang tai
Không còn xếp lớp phủ dài trán nhăn
Đồi mồi nhiều vết lăn tăn
Mỹ viện đốt sạch bào phăng đi rồi
Hàm răng gãy rụng một thời
Nay thay bộ giả mãn đời êm xuôi
Má hồng, son đỏ viền môi
Người quen khi gặp khen tôi trẻ hoài
Người lạ hỏi : «Chị bốn mươi?»
Tôi không đáp lại chỉ cười làm duyên
Cười lộ má lúm đồng tiền
Hàm răng trắng mịn đảo điên lắm chàng.
Nhờ bạn kiểm chứng đàng hoàng
Người tôi như vậy sao mang tiếng già?
(Bá
Trần giới thiệu)
Tôi hãy còn trẻ mà... mấy cô !
Cái
cô này, ô hay sao mà lạ,
Tôi chưa già nên đâu đã có râu,
Nhìn kỹ coi, mơí hăm mí tuổi đầu,
Mắc mớ chi cứ gọi tôi là chú?
Tiếng Việt mình biết bao nhiêu là chữ,
Có lẽ nào không đủ để xưng hô,
Chú cháu làm chi nghe dị chết mồ,
Tôi chẳng có cháu như... cô đâu nhé!
Cô hiểu cho vì tôi hãy còn trẻ,
Nên vẫn còn như cậu bé ham chơi,
Tôi không thèm làm người lớn, cô ơi,
Đừng bắt tôi mau già tội tôi quá.
Lỡ một mai - tôi nghĩ thầm - cô ạ,
Tôi với cô lại đem dạ ưa nhau,
Chẳng lẽ tôi lại thủ thỉ bằng câu:
"Chú...thích cháu"...nghe dị mần răng rứa.
Cô biết không, chỉ mới vừa gặp gỡ,
Mà tôi nghe lòng hớn hở quá chừng,
Ai dè đâu, cứ "chú, cháu" cô xưng,
Làm cho tôi thật ngại ngùng khó xử.
Tôi xin cô đừng gọi tôi bằng chú,
Tôi chẳng khờ đi làm chú cô đâu,
Nếu như cô e ngại buổi ban đầu,
Thôi thì kêu tôi là..." ấy " cũng được.
Cô ơi, sao cứ tần ngần,
Mà không gọi thử một lần " ấy ơi ",
Để tôi mê mẩn trả lời,
"Gớm, nghe "ấy " gọi mà...rụng rời con tim."
Hoài Châu
Leo mãi đèo xưa thấy chán phèo
Cỏ cây hang động đã mốc meo
Nhìn sang đèo mới xanh tươi tốt
Tuy mệt mà sao vẫn muốn trèo
Tuy mệt mà sao vẫn muốn trèo
Trên đèo hai quả núi cheo leo
Lưng đèo cỏ mướt xanh lún phún
Dưới khe hang động nước trong veo
Lần
vô hang động bé tẻo teo
Lòng thấy nôn nao muốn đá bèo
Bâng khuâng tự hỏi leo đèo đứng
Đèo đứng mà sao cứ muốn trèo.
Gái tơ mơn mỡn măc đồ nghèo
Lòng già cũng nỗi máu con heo
Nhìn em tươi mát "a la mode"
Trên bảo mà sao dưới chẳng theo
Trên bảo mà sao dưới chẳng theo
Bảy mươi sao vẫn muốn leo đèo
Tam tinh hải cẩu ngày hai lọ
Cứ test hoài mà sao vẫn pheo!!!( fail)
Cứ test hoài mà sao vẫn pheo
Sầu đời thằng nhỏ cứ nhăn nheo
Trông kìa ai đứng...mù mù đợi
Khăc khỏai nửa lừng vách...đá leo !!!
( Ty
Tran
tran_van_ty@yahoo.com
)
Cụ
và Cu
Cùng khởi đầu Cờ (C) đứng cạnh U
Sao cho rằng CỤ lớn hơn CU?
Râu ria rậm rạp CU như CỤ
Da dẻ nhăn nheo CỤ giống CU
Chớ cậy ngày nay lên mặt CỤ
Mà quên thuở nọ vốn thằng CU
Lạ gì CU nặng CU thành CỤ
CỤ chẳng nặng thì CỤ hoá CU
(Tây Mỹ nào phân biệt CỤ, CU!)
Thế sự đảo huyền chuyện CỤ, CU
Lộn sóng "Thằng CỤ" với "Ông CU"
CU "Quân Tử Kiếm" là "CU CỤ"
CỤ "Lão Ngoan Đồng" ấy "CỤ CU"
Ra chốn đình trung ưng gọi CỤ
Giữa vòng hương phấn muốn là CU
Giai nhân có hỏi CU hay CỤ?
"Ngũ thập niên tiền CỤ vốn CU"
Năm nay tuổi tớ sáu mươi tư
Rằng CỤ rằng CU tớ cũng ừ!
Với bọn nhóc tì, ừ! Lão: CỤ
Cùng hàng tiền bối, dạ! Con: CU
Nhơn sanh ảo ảnh, đời là mộng
Thế sự vô thường, khôn giả ngu.
Thành bại nhục vinh, mây khói cả
CỤ hay CU há khác nhau ư?!
Đàn bà ... là ... là ... là ... là ...
Là những gì rung động trái tim ta
Làm cho ta cảm thấy nổi da gà
Là gặp gỡ, xốn xang, là tiếng sét ...
Là hợp "gu" vì cùng chung tính nết
Là âm thầm nhung nhớ lúc chia xa
Là nụ hôn Ôi rợn cả thịt da
Là ẻo lả vòng tay nhưng rất chắc
Là mái tóc mùi chanh thơm hăng hắc
Là môi mềm ấm tẩm buà mê
Là đôi chân thoăn thoắt, đến, đi, về
Là son phấn ngào ngạt hương rực rỡ...
Là niềm vui cho hồn ta cởi mở
Là đắng cay, nhục nhã lúc ghen tuông
Là dễ thương trong những lúc thẹn thùng
Là bẳn gắt dữ dằn khi la lô'i
Là những người sợ ma về ban tối
Là ôm chặt để kiếm sự chở che
Là đắm say lúc má tựa vai kề
Là hay nói "suốt đời yêu anh mãi"
Là cái tật tối ngày luôn lải nhải
Là chỉ mình lẽ phải . Các ông thua !!!
Là shopping hay đi sắm đi mua
Là phục vu, đến gãy lià xương sống
Là hỏi gì không nói, gọi không thưa
Là ngoài trời vừa nắng lại vừa mưa
Là phải trái trắng đen không phân biệt
Là cãi cọ, ta vẩn là thua thiệt
Là chịu thua . Thôi đi ngủ cho xong
Là vắng nhà một bữa đã nhớ mong
Là đủ thứ hầm bà lằng trong đó
Tạ ơn trờị Đàn bà vẫn còn đó
Để đàn ông vẫn còn có niềm vui
Chỉ đàn ông? Thôi chết quách cho rồi
Không đàn bà , ôi chẳng thà tận thế!
Ngó quanh ta, đàn bà vẫn còn đó
Để đàn ông ôm mãi thú đau thương
Chỉ đàn ông? thôi, ôi thiên đàng hạ giới
Không đàn bà, ôi thật là ...
Là..
…để mấy
anh em cho ý kiến
Tran Trang
Nàng...
Thuở xưa ta vốn... hiền lành
Từ ngày lấy vợ, trở thành... hiền khô
Còn nàng thuở ấy... ngây
thơ
Sau khi xuất giá thành cô... xếp sòng
Suốt ngày cứ oán trách chồng
Lúc xưa thì vậy, giờ không còn gì...
Khổ thân cho kiếp tu mi
Sa chân lỡ bước khác chi đi tù
Lưng thì ngày mỗi một gù
Cày hai ba "job" để bù nàng tiêu
Ngày xưa trông giống Triển Chiêu
Ngày nay trông tựa Lão Tiều tám
mươi....................................................
|
AI
CẦN
AI
? |
Nếu
thế giới này không có đàn ông
Các cô thiếu nữ chẳng có chồng
Lấy đâu mà đẻ đòi làm mẹ
Một mình lạnh lẽo, tối nằm không.
Nếu thế giới này không có đàn ông
Ai sẽ đèo bà đi long nhong
Ai còng xương sườn, cong xương sống
Giúp bà....thư giãn những đêm đông?
Nếu thế giới này không có đàn ông
Canh thiu, cơm sống lấy ai ăn?
Ai là đối tuợng bà la mắng?
Ông ổng giọng bà có ai thông
Nếu thế giới này không có đàn ông
Thì đâu có cảnh móc túi chồng
Tiền lương khoản nọ, bà thu tất
Chỉ để cho chồng cái túi không!
(Tác giả: Khiết Bông = Không Biết) |
.NẾU
thế giới này không có đàn
ông
Các cô thiếu nữ chẳng cần chồng
Không cần đẻ chửa chi cho mệt
Một mình...nếu lạnh đắp chăn
bông.
Thế giới nầy không có đàn ông
Thì ta đi bộ, đi xe bus
Khỏi nhờ phiền phức, khỏi chờ mong
Nếu cần thư giản những đêm Đông
Chỉ cần đọc sách hay nghe nhạc
Lò sưởi làm ta được ấm lòng
Thế giới nầy không có đàn ông
Cơm thiu, canh sống chó chim ăn
Chó mèo đối tượng bà la mắng
Ong óng giọng bà rất oai phong?
Thế giới nầy không có đàn ông
Đêm nằm yên giấc không ai phá
Hỏi rằng như thế sướng hay không? |
Thân trai cũng mười hai bến nước,
Nặng nỗi lo vô phước gặp 'chằng'.
Thế nhưng, chuyện chẳng khó khăn,
Miễn là khéo nịnh, khéo ăn, khéo 'mần'.
'Mần' cho tuyệt phải cần nghệ thuật,
Đòi hỏi mình nên rất 'ga-lăng',
Khi mà bà xã nấu ăn,
Xắt hành, xắt tỏi lăng xăng phụ bà.
Canh bả nấu dù là mặn chát,
Cũng khen rằng: ' Ngọt mát em ơi !'.
Thức ăn dù chẳng muốn xơi,
Cũng gồng cái miệng nuốt trôi cho rồi !
Khi tan sở, về nơi tổ ấm,
Dù vợ nhà chưa tắm cũng hôn,
Khen rằng: 'Mít chín chẳng hơn,
Thơm sao mà cả tâm hồn ngất ngây !'
Khi thấy vợ mặt mày ủ dột,
Phải khôi hài theo 'mốt' Văn Chung,
Đang đi bỗng té cái đùng !
Để cho mặt vợ sáng trưng nụ cười.
Khi bả bị trở trời, nhức mỏi,
Đừng làm lơ, phải hỏi, phải han,
Bắt bà nằm sấp, chân dang,
Trổ tài đấm bốp nhiều màn mê ly !
Khi thấy vợ kẻ mi, vẽ mắt,
Phải ngắm nhìn rồi gật gù khen,
Khen rằng: 'Nguyệt thẹn, hoa ghen,
Dung nhan em rất 'ăn đèn' em ơi !
Khi bả muốn vào nơi mỹ viện,
Mà túi tiền chẳng tiện bỏ ra,
Nịnh rằng: ' Em đẹp thướt tha,
Sửa chi cho mất..cái mà anh yêu !?
Lở bè bạn có kêu đi nhậu,
Nửa đêm về, bị cấu, bị la,
Dẫu đau cũng ráng hề hà:
'Lẽ ra anh ngủ tại nhà bạn anh,
Nhưng men rượu nó hành anh nhớ,
Nhớ thương em, anh trở về đây,
Xin 'cưng' đừng có quấy rầy,
Để cho anh được . ..'trả bài' đêm nay!'
Thấy vợ có lai rai tóc ngứa,
Lấy nhíp ra, ngồi tựa bên nàng,
Nhổ từng cọng tóc ngã vàng,
Cho nàng đã ngứa, mơ màng mắt nhung .
Vợ đi tắm, phải cùng đi tắm,
Để nàng cần sờ sẫm, kỳ lưng,
Lên xe, phải đỡ, phải bưng,
Xuống xe, phải ẳm, xin đừng lãng quên.
Nếu gặp chuyện chẳng hên đưa tới,
'Tò tí' cùng 'em mới' thơm tho,
Cuộc vui bại lộ bất ngờ,
Bị bà bắt gặp, phải lo giải bày,
Rằng: 'Anh trót nhậu say, lở dại,
Bị ma men khơi dậy máu dê,
Ả nầy chẳng đáng anh mê,
Nhưng mà không.. 'ấy', ả chê 'cù lần'.
Em xinh đẹp bội phần hơn ả,
Thôi thì nên hỉ xả cho anh,
Cho anh cơ hội làm lành,
Chẳng còn tái phạm, tập tành thói hư !!'
'Làng Đực Rựa' vốn dư 'chiêu thức',
Phục vụ bà tích cực đêm ngày.
Có chàng thì rất dẻo dai,
Có chàng kiểu cọ lại hay.. lắm trò.
Tài sức ấy đủ cho vợ khoái,
Muốn thêm 'suya' thì phải nịnh bà.
Ở vào thời đại chúng ta,
Phải theo mẫu hệ, các bà mới mê !
Bọn phong kiến hay đè bẹp vợ,
Dân Vũng Tàu để vợ ngồi trên,
Dẫu rằng nghẹt thở cũng nên,
Miễn sao bà xã được lên non Bồng.
Các bả 'lái' các ông vất vả,
Lái nhiều, bằng lái đã.. có râu!
Các ông lả lướt tới đâu,
Thế nào cũng phải qua cầu.. tòng thê..
Thôi thì trót nặng thề phu phụ,
'Nâng dĩa' bà là sự ấm êm !
Góp kinh nghiệm với anh em :
Vợ mình, mình nịnh, chả thèm nịnh ai...
Thơ Sợ Vợ ...
Con qùy lạy Chúa trên trời
Xin xương sườn cụt hãy rời khỏi Con
Bao năm Con đã chịu đòn
Nhìn đi , Chúa thấy thân Con teo dần
Thân tàn lên cấp số nhân
Chiều ngang tăng rõ chẳng cần phải cân
Sáng nào Nàng cũng phải cần
Phở, mì hay bún mỗi lần ba tô
Cơm trưa Nàng nuốt không vô
Chê con nấu dở toàn đồ không ngon
Quán hàng lê đến gót mòn
Từ trưa đến tối vừa tròn một tua
Chúa ơi ! Con chẳng dám đùa
Cái xương sườn cụt to vừa cái chum
Chúa quay nhìn xuống thử dùm
Bên Nàng như số kết chùm Một - Không
Cứ trông thấy tội kiếp Chồng
Hom hem bên cạnh bóng hồng khủng long
Con qùy xin Chúa rộng lòng
Tha cho Con thoát khỏi vòng tay ôm.
Vien Dzu
CHÚA ƠI !
Con quỳ lạy Chúa trên Trời
Sao
cho Con trốn được người Con yêu
Rằng
Con thiếu nợ đã nhiều
Nàng
còn mua sắm đủ điều Chúa ơi !
Con
cày hai dzóp(s) hụt hơi
Người
con yêu lại đua đòi chơi xe
Bảo
gì Con cũng phải nghe
Nếu
Con cãi lại là te tua đời
Trước
đây Con tưởng gặp thời
Chúa
ban Con được một người Con yêu
Giờ
đây thân xác tiêu điều
Đời
Con phải chịu rất nhiều đắng cay
Thân
Con chẳng khác trâu cày
Nợ
nàng Con trả dài dài chưa xong
Con
giờ như cá lòng tong
Sụt
ba chục ký , ốm nhong , rã rời
Thế
mà đâu hết nợ đời
Nấu
cơm , rữa chén , bị đòi ... tù ti
Người
đâu gặp gỡ làm chi
Để
cho khổ thế còn gì là xuân ?
Chúa
ơi ! Con khổ vô ngần
Chúa
mà không giúp là thân con tàn
Con
đang thiếu nợ trăm ngàn
Nhìn
đồ Nàng sắm hai hàng lệ rơi
Con
quỳ lạy Chúa trên Trời
Giúp
cho Con trốn được người Con yêu!
Ẩn
Dzanh
Vợ là chi đây ?
Hôm nay mùng 8 tháng 3
Không biết định nghĩa Vợ là chi đây
Vợ là quả ớt chín cây
Đỏ tươi ngoài vỏ rất cay trong lòng.
Vợ là một đoá hoa hồng
Vợ là "sư tử Hà Đông" trong nhà.
Vợ là nắng gắt mưa sa
Vợ là giông tố phong ba bão bùng.
Nhiều người nhờ Vợ lên Ông
Nhiều người vì Vợ mất không cơ đồ
Vợ là cả những vần thơ
Vợ là cả những giấc mơ vơi đầy
Vợ là một chất men say
Là nước hoa ngoại làm ngây ngất lòng
Vợ là một áng mây hồng
Vợ là hoa hậu để chồng mê say.
Vợ là khối óc bàn tay
Vợ là Bác sĩ tháng ngày chăm ta
Vợ là nụ Vợ là hoa
Vợ là chồi biếc Vợ là mùa xuân.
Vợ là tín dụng nhân dân
Vợ là kế toán giải ngân trong nhà
Vợ là biển rộng bao la
Vợ là hương lúa đậm đà tình quê
Vợ là gió mát trưa hè
Vợ là hơi ấm thổi về đêm đông.
Vợ là chỗ dựa cho chồng
Nhiều ông dám bảo vợ không là gì!?
Khoan khoan hãy nghĩ lại đi
Vợ quan trọng lắm không gì hơn đâu.
Việc nhà vợ có công đầu
Nấu cơm, nấu nước, rửa rau, pha trà.
Vợ là máy giặt trong nhà
Vợ là Cát-sét Vợ là Tivi.
Nhiều đêm Vợ hát Chồng nghe
Lời ru xưa lại vọng về trong ta.
Vợ là làn điệu dân ca.
Vợ là bà chủ, vợ là nhân viên
Vợ là cái máy đếm tiền
Vợ là "Nội lực" làm nên cơ đồ
Vợ là thủ quỹ thủ kho
Vợ là hạnh phúc ấm no trong nhà.
Vợ là vũ trụ bao la
Nhiều điều bí ẩn mà ta chưa tường.
Khi nào giận, lúc nào thương.
Sớm mưa, chiều nắng ai lường được đâu.
Vợ là một khúc sông sâu
Vợ như là cả một bầu trời xanh
Vợ là khúc nhạc tâm tình
Vợ là cây trúc bên đình làm duyên
Vợ là cô Tấm thảo hiền
Vợ là cô Cám hám tiền ham chơi.
Vợ là con Phật, cháu Trời,
Rẽ mây rơi xuống làm người trần gian.
Vợ là......
Thế Lý
ĐÔI
DÉP
Bài thơ đầu tiên anh viết tặng em
Là bài thơ anh kể về đôi dép
Khi nỗi nhớ trong lòng da diết
Những vật tầm thường cũng viết thành thơ
Hai chiếc dép kia gặp nhau tự bao giờ
Có yêu nhau đâu mà chẳng rời nhau nửa bước
Cùng gánh vác những nẻo đường xuôi ngược
Lên thảm nhung, xuống cát bụi cùng nhau
Cùng bước, cùng mòn, không kẻ thấp người cao
Cùng chia sẻ sức người đời chà đạp
Dẫu vinh nhục không đi cùng kẻ khác
Số phận chiếc này phụ thuộc ở chiếc kia
Nếu ngày nào một chiếc dép mất đi
Mọi thay thế đều trở thành khập khiễng
Giống nhau lắm nhưng người đi sẽ biết
Hai chiếc này chẳng phải một đôi đâu
Cũng như mình trong những lúc vắng nhau
Bước hụt hẫng cứ nghiêng về một phía
Dẫu bên cạnh đã có người thay thế
Mà trong lòng nỗi nhớ cứ chênh vênh
Đôi dép vô tri khăng khít song hành
Chẳng thề nguyện mà không hề giả dối
Chẳng hứa hẹn mà không hề phản bội
Lối đi nào cũng có mặt cả đôi
Không thể thiếu nhau trên bước đường đời
Dẫu mỗi chiếc ở một bên phải trái
Nhưng tôi yêu em bởi những điều ngược lại
Gắn bó đời nhau bằng một lối đi chung
Hai mảnh đời thầm lặng bước song song
Sẽ dừng lại khi chỉ còn một chiếc
Chỉ còn một là không còn
gì hết
Nếu không tìm được chiếc thứ hai
kia
Nguyễn Trung Kiên
Em
với Anh....
Ngồi buồn nghĩ càng thấm
Hột cơm tấm cắn làm hai
Rau lang đỡ bữa liễu với mai đừng lìa
Em với anh như khóa với chìa
Đừng để cho ống liệt, khóa với chìa lìa nhau
Đang khi lửa tắt cơm sôi
Lợn kêu con khóc chồng đòi tòm tem
Bây giờ lửa đã cháy lên
Lợn no con nín, tòm tem thì tòm
Cái gì vừa quả vừa hoa,
Con nít cũng thích ông già cũng mê
Ra đường dù thấy tràn trề
Ngắm nhìn thì được, mân mê thì đừng
(hai "quả đào tiên").
Những mạng thích chí ngao du
Dạo chơi cho biết xuân thu thế nào
Nhất lê, nhì lựu, ba đào
Nhìn xem thấy cảnh muốn vào bẻ bông.
Một vợ mà xử không xong
Còn đòi hai vợ cho cong ... cái xương suờn
Từ nay sống cũng bằng không
Thôi rồi cái kiếp làm chồng làm cha
Cho dù có sống đến già
Cho dù béo tốt cũng là phí toi
Bây giờ pháo đả tịt ngòi
Gia tài còn lại ... một vòi nước trong
Nếu thế giới nầy không có đàn
ông .
Thế giới nầy đây không đàn ông
Mấy Bà làm sao có tấm chồng
Lấy ai cắt cỏ mùa Hè đến
Lấy ai xúc tuyết những ngày Đông
Thế giới nầy đây không đàn ông
Mấy Bà lạnh lẽo một mình không
Lấy ai cạo gió khi cảm sốt
Nào ai đấm bóp, nấu nước xông
Thế giới nầy đây không đàn ông
Mấy Bà son phấn cũng như không
Ra đường chả có ma nào ngắm
Về nhà chỉ có bóng gương trông
Thế giới nầy đây không đàn ông
Bát đũa ăn xong xếp cả chồng
Ngày nầy tháng nọ không ai rữa
Ghế bàn che phủ lớp bụi hồng
Thế giới nầy đây không đàn ông
Cầu tiêu bị nghẹt chả ai gồng
Mái nhà chảy dột ai leo sửa
Hàng rào nghiêng đổ ai ra công
Thế giới nầy đây không đàn ông
Làm sao có chuyện tố khỗ chồng
Không ai Bà trút cơn giận dữ
Mất danh Sư Tử của Hà Đông
Thế giới nầy đây không đàn ông
Ai làm em bé để Bà bồng
Lẽ loi cô độc trong phòng vắng
Mùa Hè lạnh lẽo cũng như Đông
Thế giới nầy đây không đàn ông
Lấy ai Bà nhốt ở trong lồng
Lấy ai Bà xẻ đôi tim óc
Bà nhồi Bà đá tựa banh lông
Thế giới nầy đây không đàn ông
Lấy ai sai bảo để chạy rông
Lấy ai sai vặt khi đứng cạnh
Để Bà cưởi cổ chạy nhông nhông
Thế giới nầy đây không đàn ông
Ai đưa Bà đến tận mây hồng
Lấy ai làm Bà lim dim mắt
Sung sướng tràn dâng tận trên không
Thế giới nầy đây không đàn ông
Nhà thờ , Chùa, Miễu thật là đông
Mấy Bà khấn vái cầu Phật , Chúa
Chổng mông xin xỏ một ông chồng .
Trần Hữu Chí
| Không có đâu đừng ham.... |
TUYỂN CHỒNG
Tuyển chồng chất lượng,
Lương tháng không tiêu.
Không được nói nhiều,
Không cho cãi vợ.
Phải biết đi chợ
Nấu nướng, quét nhà.
Không được la cà,
Rượu chè cờ bạc.
Không được lười nhác,
Phải tắm hàng ngày,
Không được xỉn say,
Không hay "tá lả",
Không được quậy phá
Không đánh vợ con.
Không béo, không lùn
Không gầy, không ốm
Thức khuya dậy sớm
Nghe vợ chăm con.
Biết mua phấn son
Làm quà cho vợ
Mua đồ không hớ.
Cao ráo, thông minh
Thấy con gái xinh
Không được xí xớn
Không được tí tởn
Gái gú, bia ôm.
Râu ria bờm xờm
Phải cạo cho sạch.
Nếu nhà có khách,
Được phép ra oai,
Nhưng không có ai,
Vợ là số một!
Đúng là nhất vợ nhì trời. |
KÉN VỢ
Phải đep
gái,không kiêu sa
Thich
ở nhà,lo nội trợ
Không
cắc cớ,chửi chồng con
Không
phấn son,không nhiều chuyện
Không
hà tiện,Không càm ràm
Phải
siêng năng,Không lười biếng
Nói
nhỏ tiếng,Biết chiều chồng
Giỏi
nữ công và gia chánh
Biết
làm bánh,Nấu ăn ngon
Biết
dạy con,Cư sử tốt
Không
quá dốt,Không quá khôn
Không
ốm dom,Không ủy mị
Không
thiên vị,Khong cầu kỳ
Không
quá phì,Không quá ốm
Không
dị hợm,Không chanh chua
Không
se sua,Không bẻm mép
Không
bép xép,Không phàn nàn...
DucTran,CanNguyen,TyTran
|
Tình Chinh Nhân
Bài thơ viết về một câu chuyện tinh của người lính chiến với người em gái miền
Cát trắng Đặc biệt trong mỗi câu thơ gần như có mang tựa đề của
một bản nhạc .
Quê em BIỂN MẶN
dừa xanh
Sóng tình HOA BIỂN dổ dành người thương
KIẾP NGHÈO một nắng hai sương
LỐI VỀ XÓM NHỎ cuối đường cầu tre
Đượm nồng TÌNH THẮM DUYÊN QUÊ
Rung rinh GÁNH LÚA hẹn thề đêm trăng
NƯƠNG CHIỀU khói toả lều tranh
Vài con BƯỚM TRẮNG lượn quanh liếp cà
Hương thầm còn mãi TÌNH XA
Bướm HOA THẠCH THẢO còn ra nổi này
CON THUYỀN KHÔNG BẾN có hay
THU SẦU cô quạnh tháng ngày đơn côi
SUỐI MƠ chất chứa ngàn đời
Sao MÙA THU CHẾT còn rơi rớt nhiều
ĐÈN KHUYA một bóng cô liêu
ĐÊM ĐÔNG buốt giá tình yêu ngỡ ngàng
ĐÒ CHIỀU chưa tiễn đưa sang
NỔI LÒNG sao biết thiên đàng ái ân
TRÚC ĐÀO rụng khắp đầy sân
DUYÊN QUÊ mong gặp một lần cho vơi
NỔI BUỒN HOA PHƯỢNG trong đời
DẤU CHÂN KỶ NIỆM một thời học sinh
Và TRANG NHẬT KÝ riêng mình
Làm sao có được chuyện TÌNH THIÊN
THU
Lặng nhìn từng GIỌT MƯA THU
Nghe như TUYẾT LẠNH uẩn u sao đành
Lật từng LƯU BÚT NGÀY XANH
Nghe như LỆ ĐÁ vây quanh nổi niềm
THU SẦU chẳng phải của riêng
Mà sao mãi thấy PHỐ ĐÊM hững hờ
ĐÒ CHIỀU chở mấy vần thơ
Chở nàng thi sỉ TÌNH BƠ VƠ sầu
Ôi NHỮNG ĐỐM MẮT HỎA CHÂU
NỦA ĐÊM NGOÀI PHỐ nhuốm màu thê
lương
MONG NGƯỜI CHIẾN SỈ sa trường
Vào trong CÁT BỤI gíó sương không
sờn
Để ai GIẤC NGỦ CÔ ĐƠN
Để cho CÔ BÉ DỖI HỜN phòng the
Từng đêm TRĂNG SÁNG VƯỜN CHÈ
TRĂNG MỜ BÊN SUỐI nghe se sắc lòng
Quạnh hiu gối chiếc phòng KHÔNG
NGHÌN TRÙNG XA CÁCH nhớ mong ngập
trời
NẮNG CHIỀU giăng sợi đơn côi
GIỌT MƯA TRÊN LÁ khóc đời hợp tan
Bao giờ em bước SANG NGANG
Để thôi GIỌT LỆ ĐÀI TRANG không
còn
GA CHIỀU ngóng đợi héo hon
TẦU ĐÊM NĂM CỦ vẫn còn đâu đâu
Từng đem TRĂNG RỤNG XUỐNG CẦU
Cho em biết SẮC HOA MÀU NHỚ
thương
Cho em ĐÔI BÓNG bên đường
Chung HAI LỐI MỘNG một phương
trời hồng
Sá gì giá lạnh ĐÊM ĐÔNG
NỔI BUỒN GÁC TRỌ chờ mong ngày về
Nghìn trùng MẤY DẬM SƠN KHÊ
ĐƯỜNG XƯA LỐI CỦ trăng thề còn
đây
Tình yêu NHƯ CÁNH VẠT BAY
LÂU ĐÀI TÌNH ÁI không xây một
mình
Từ ngày XẾP ÁO THƯ SINH
ANH ĐI CHIẾN DỊCH đăng trình nặng
vai
NGẬM NGÙI cửa đóng then gài
NGƯỜI YÊU CỦA LÍNH không phai má
đào
Lỡ khi BIẾT TRẢ LỜI SAO
TÌNH CHÀNG Ý THIÊP ai sầu hơn ai
Đượm nồng TIẾNG SÁO THIÊN THAI
Cho dù NGĂN CÁCH nếu hai mai đầu
Một lòng ĐỪNG NÓI XA NHAU
NGƯỜI YÊU LÝ TƯỞNG trọn câu vẹn
thề
Rồi MỘT MAI QUA CƠN MÊ
HAI VÌ SA LẠC đi về BẾN MƠ
VẮNG XA vẫn mãi đợi chờ
Để em viết tiếp BÀI THƠ CUỐI CÙNG
Có ai THƯONG VỀ MIỀN TRUNG
QUÊ NGHÈO sỏi đá khốn cùng điêu linh
Lòng như KHÚC HÁT ÂN TÌNH
Trãi dài QUÊ MẸ nắng bình minh vui
MƯA TRÊN PHỐ HUẾ sụt sùi
CHO NGƯỜI TÌNH LỠ bùi ngùi vấn vương
VỀ ĐÂU MÁI TÓC NGƯỜI THƯƠNG
NƯẢ ĐÊM THỨC GIẤC lòng tương tư sầu
Dẫu rằng HAI ĐỨA GIẬN NHAU
Vẫn không như thể QUA CẦU GIÓ BAY
Một lần TỪ GIÃ THƠ NGÂY
Là em THEO LÁ VÀNG BAY mất rồi
Dẫu cho CAY ĐẮNG TÌNH ĐỜI
NGƯỜI EM SẦU MỘNG tuyệt vời yêu anh
Ân tình GẠO TRẮNG TRĂNG THANH
Làm sao NƯỚC MẮT LONG LANH cạn dòng
Bây giờ TRÊN ĐỈNH MÙA ĐÔNG
NGƯỜI EM XÓM ĐẠO chỉ mong một điều
Thương em HÃYNHỚ NHAU NHIỀU
Hãy xin LÝ LUẬN TÌNH YÊU thế nào
Cũng xin đừng VẪY TAY CHÀO
TÌNH YÊU TRÃ LẠI TRĂNG SAO thật buồn
MỘT LẦN DANG DỞ đau thương
THA LA XÓM ĐẠO thánh đường bơ vơ
Hằng đêm QUÁN NHỎ ĐỢI CHỜ
Ôm sầu LẼ BÓNG vần thơ bẽ bàng
Còn đâu HOA SỨ NHÀ NÀNG
Gặp em trở lại CÔ HÀNG XÓM xưa
Còn đâu HUYỀN THOẠI CHIỀU MƯA
NHỮNG NGÀY THƠ MỘNG đón đưa hẹn thề
Em SAO KHÔNG THẤY ANH VỀ
MIỀN TRUNG THƯƠNG NHỚ tái tê lạnh
nhiều
ĐÊM TÀN BẾN NGỰ cô liêu
AI RA XỨ HUẾ hắc hiu tháng ngày
Ôi chaoTHÀNH PHỐ MƯA BAY
KHÓC NGƯỜI TRINH NỬ đắng cay tình
đời
TÌNH YÊU CÁCH BIỆT đôi nơi
NGẬM NGÙI cắn chặt bờ môi nhạt màu
BAO GIỜ TA GẶP LẠI NHAU
NỔI BUỒN HOA PHƯỢNG giọt sầu ly tan
Anh XIN TRẢ LẠI THỜI GIAN
ĐƯA EM VÀO HẠ thênh thang vùng trời
Thật tình ANH BIẾT EM ƠI
DƯ ÂM ngày mộng ngàn đời khó quên
CĂN NHÀ MÀU TÍM êm đèm
MỘT TRỜI THƯƠNG NHỚ làm nên chuyện
tình
NÉT BUỒN THỜI CHIẾN điêu linh
Ráng đi em CHUYỆN CHÚNG MÌNH tính
sau
TÌNH ANH LÍNH CHIẾN địa đầu
Trao em ÁO ĐẸP NÀNG DÂU mai này
CHIỀU MƯA BIÊN GIỚI có hay
ĐÊM BUỒN TỈNH LẺ tháng ngày héo hon
TÌNH YÊU CÁCH BIỆT mõi mòn
SAO ANH LỖI HẸN em còn đơn côi
Ngày MAI ANH ĐI XA RỒI
ĐÒ TÌNH LỠ CHUYẾN bờ môi nhạt nhoà
TÀU ĐÊM NĂM CỦ mấy toa
BIỆT LY em tiễn cành hoa hồng vàng
NỔI LÒNG mang tận quan san
Là như vai nặng HÀNH TRANG GIÃ TỪ
Phương này VẦNG TRÁN SUY TƯ
Xem như GIÂY PHÚT TẠ TỪ trong đêm
Mà SAO EM NỞ ĐÀNH QUÊN
RỪNG CHƯA THAY LÁ gọi tên bốn mùa
Tiền đồn THÁNG SÁU TRỜI MƯA
Trọn tình thương nhớ CHO VỪA LÒNG
EM
Trở về MỘT CHUYẾN BAY ĐÊM
VÙNG TRỜI NGÀY ĐÓ càng thêm mặn
nồng
Trử tình TRĂNG SÁNG ĐỒI THÔNG
CƠN MÊ TÌNH ÁI phiêu bồng lãng du
Ngõ hồn lạc lối VƯỜN THU
MỘT ĐÊM KHÔNG NGỦ ngục tù con tim
Ngày mai anh BIẾT ĐĂU TÌM
LINH HỒN TƯỢNG ĐA im lìm bơ vơ
Đắm chìm THU VỚI NÀNG THƠ
CHUYỆN NGƯỜI ĐANG ÁO đợi chờ đêm
đông
Xin em ĐỪNG TRÁCH DIÊU BÔNG
BUỒN VƯƠNG MÀU ÁO má hồng chưa
phai
Sao em NHƯ TIẾNG THỞ DÀI
NGHẸN NGÀO lệ đắng giọt đài trang
tuôn
Để cho TỪ ĐÓ EM BUỒN
NẾU MAI ANH CHẾT chim muôn gọi
đàn
TÌNH YÊU VỖ CÁNH băng ngang
GA CHIỀU PHỐ NHỎ đèn vàng xót xa
Phận nghèo mang KIẾP CẦM CA
ĐIẸU RU NƯỚC MẮT phòng trà từng
đêm
THỀM TRĂNG còn đọng môi mềm
GIỌNG CA DĨ VÃNG buồn thêm nản
lòng
Cho em BẢY NGÀY ĐỢI MONG
SAO ANH KHÔNG ĐẾN phòng không
cuối tuần
Anh còn VỌNG GÁC ĐÊM SƯƠNG
CHIỀU MƯA BIÊN GIỚI còn vương
giặc thù
BỐN VÙNG CHIẾN THUẬT mật khu
Bên RỪNG LÁ THẤP sương mù giăng
giăng
Trên đồi HOA TÍM BẰNG LĂNG
NHỚ MẦU HOA TÍM đêm trăng thuở
náo
Chuyện tình HÒ HẸN trăng sao
PHÚT ĐẰU TIÊN ắy nghe xao xuyến
lòng
LẶNG THẰM hoa tím bên song
Ngập ngừng GỎ CỬA hằng mong trao
nàng
KỂ TỪ ĐÊM ĐÓ thênh thang
ĐƯỜNG LÊN SƠN CƯỚC vai mang chử
tình
Đếm từng sợi NẮNG THỦY TINH
Để riêng em mãi NHỚ MÌNH ANH THÔI
Đường tình NHẬT KÝ ĐỜI TÔI
CÁNH BUỒM CHUYỂN BẾN nhẹ trôi im
lìm
CHIỀU VỀ trên những đồi sim
TÌNH THƯ CỦA LÍNH gởi niềm riêng
em
Có loài HOA NỞ VỀ ĐÊM
Một loài HOA TRẮNG mang tên là
quỳnh
Gót chân NGƯỜI LÍNH CHUNG TÌNH
BẠC MÀU ÁO TRẬN vẫn tình không
phai
Lối về hẹn một ngày mai
ĐƯỜNG XƯA LỐI CỦ sánh vai tình
hồng
Bây giờ em THẤY GÌ KHÔNG
Làm sao em biết NỔI LÒNG NGƯỜI ĐI
Bây chừ ĐÔI NGÃ CHIA LY
Cho NGƯỜI Ở LẠI CHARLY nghìn
trùng
Đường chiều phủ kín MƯA RỪNG
NGƯỜI GIÀU CỮNG KHÓC trời rưng
rưng sầu
Cạn nguồn GIÒNG LỆ THƯƠNG ĐAU
Thương HÀN MẠC TỬ sớm mau lìa
trần
PHÙ DU kiếp sống chinh nhân
ĐOÀN NGƯỜI LỮ THỨ bước chân âm
thầm
Và SAO CHƯA THẤY HỒI ÂM
Của người TÌNH LỞ TRĂM NĂM đợi
chờ
Dẫu rằng TÌNH LÀ SỢI TƠ
Dẫu rằng em vẫn BƠ VƠ cuối tuần
Phương này PHIÊN GÁC ĐÊM XUÂN
BUỒN VUI ĐỜI LÍNH trầm luân tháng
ngày
chiều nào TỪ GIÃ THƠ NGÂY
Người đi chinh chiến vui vầy nước
non
Bao giờ sông núi vẫn còn
TÌNH ANH LÍNH CHIẾN chưa sòn chí
trai
TÌNH ANH BIỂN RỘNG SÔNG DÀI
TRỜI VÀO XỨ MỘNG THƯƠNG HOÀI NGAN
NĂM
Gió sương DẤN BƯỚC THĂNG TRẦM
BÂY GIỜ THÁNG MẤY lạnh căm ngoài
trời
Lỡ như PHỐ VÁNG EM RỒI
Tình mình ĐOẠN TUYỆT lệ rơì rớt
sầu
MAI LỠ HAI MÌNH XA NHAU
Cầm bằng nước chảy QUA CẦU GIÓ
BAY
HẬN NGƯỜI sao dể đổi thay
Và anh BIẾT NÓI GÌ ĐÂY một lời
Em QUỲ LẠY CHÚA TRÊN TRỜI
Sao cho em lấy được người em yêu
Bây giờ em ĐỔI THAY chiều
NGƯỜI THƯƠNG không lấy chọn nhiều
lợi danh
Thà yêu NGƯỜI ĐẸP TRONG TRANH
Còn hơn TÌNH PHỤ nở đành đắng cay
Thôi rồi THUNG LŨNG CHIM BAY
( Bạn
TranvanTy giới
thiệu)
Hãy Gặt Hái Thời Giờ!
Bạn
không thể níu thời giờ,
Thời
giờ tiếp-tục hững-hờ đi ngay,
Chảy
qua kẽ các ngón tay
Như
vòi nước máy láng-lai đêm ngày.
Khác
chi cát biển đong đầy,
Tuột
trơn lướt khỏi bàn tay, rõ là!
Bạn
khôn bắt lại ngày qua,
Ngày
qua biến mất đã ra đi rồi.
Nắng
chiều hôm trước mới rơi,
Nay
là dư-ảnh bồi hồi mà thôi.
Bạn
khôn giam giữ tương lai,
Tương-lai chưa đến, phải coi, đợi chờ!
Phải
chờ đúng lúc thời cơ,
Cũng
như mong đợi đón chờ rạng-đông.
Nhưng còn hiện-tại thì không,
Bạn
luôn hái được ngay trong lúc này.
Hiện-tại như rễ thân cây
Cắm
trong dĩ-vãng tràn đầy dư-ba,
Dư-ba kỷ-niệm, kinh qua,
Cho
ta hoài tưởng thật là thiết-tha.
Chúng quay trở lại với ta,
Nhấp-nhô như sóng xô va vào bờ;
Cành
dài cây ném ra xa
Vào
tương-lai bạn chan-hoà hừng đông,
Hừng
đông hứa-hẹn đợi trông,
Với
bao ước vọng tươi hồng thắm bông.
Còn
như hiện-tại vun trồng
Từ
trong dĩ-vãng nay không hiện-tồn,
Từ
tương-lai chửa lại gần,
Tương-lai chưa đến, bạn còn trông mong.
Thời
giờ mỗi lúc lướt ngang,
Bạn
nên túm lấy để không lỡ-làng.
Bạn
nên trân quý lấy dùng
Như
nguồn suối mạch nước trong ngọt-ngào.
Chớ
nên lãng-phí chút nào,
Bỏ
qua rồi chạy đuổi theo thời-giờ!
Nắm
ngay chớ có làm lơ!
Chớ
rằng: “Chẳng có thì-giờ sẻ san”!
Mà
rằng: “Có đủ thời-gian”!
Để
san sẻ với kẻ gần người xa,
Đừng
nên hà-tiện quá mà!
Sẻ
san giúp họ dù là người xa!
Đừng
theo bắt bóng thời-giờ!
Hãy
nên túm lấy, ắt là được ngay!
Được
rồi, bạn ắt sẽ hay:
Thời
giờ quý lắm, đẹp thay vô ngần!
Rồi
ta để mặc thời-gian
Thời-gian kiến-tạo thời-gian không ngừng.
Thời
giờ bạn hãy khéo dùng
Một
ngày chúc bạn vui mừng đẹp tươi!
Đỗ Quang-Vinh chuyển dịch
Thăm Mẹ
ĐÊM BA MƯƠI con trở về thăm Mẹ
Bằng NGỰA Ô chở nặng cả tình thương
Vào ngõ xưa HẮC ÍN đã trải đường
Gặp cô gái TÓC HUYỀN dầy duyên dáng
Chú GÀ QUẠ đang túc lên gọi bạn
Chàng MÈO MUN lại pha tiếng meo meo
CHÓ MỰC mừng quấn quit cũng chạy theo
Nồi cơm đổ LỌ NỒI trây đầy bếp
Trên tường vắng chữ MỰC TÀU Thày viết
RƯƠU NẾP THAN Mẹ đặt để mừng con
RĂNG HẠT HUYỀN phô cùng nụ cười dòn
Tình mẫu tử ấm nồng đêm TRỪ TỊCH
Nam Gạo sưu tầm
Hãy để Bố...
Đêm bệnh-viện, sầu
tơi trên tóc trắng,
Người già nằm, bóng hạc lắng
chiều sương,
Mắt ngu ngơ như nắng lỡ độ
đường,
Nhìn con gái dựa bên giường
gà gật.
Đầu ngật ngầy váng vất,
Thương con mình tất bật ngược xuôi,
Mấy ngày qua luôn túc-trực không rời,
Đến tối mịt mới về nơi tổ ấm.
Bàn tay già chầm chậm,
Thờ thẩn nắm tay con.
Từ rãnh mắt xoáy mòn,
Giọt thương cảm lăn tròn
theo vết cũ.
X
X X
Khuya rồi đó, sao con chưa về ngủ,
Chuyện tuổi già, con ủ-rũ làm chi.
Chín mươi rồi, Bố chưa bị cất đi,
Mình may mắn, có gì mà áo-não.
Hãy để Bố vào ở nhà dưỡng
lão,
Như mọi người vừa khuyên bảo
sáng nay,
Vì một mai khi rời khỏi nơi
đây,
Khó khăn sẽ theo tháng ngày
dai dẳng.
Bố không muốn mình trở thành gánh
nặng,
Để cho con phải lo lắng miệt mài
Đời con còn nhiều trách-nhiệm trên
vai,
Đâu có thể chực-chầu hoài sớm tối.
Thân gầy còm yếu đuối,
Sao kham nổi đường xa.
Thêm việc sở, việc nhà,
Chuyện con cái, dễ gì mà vất
bỏ.
Người già thường cau-có
Nằm liệt giường, càng khó tính gấp
trăm.
Dù cho con chẳng quản ngại nhọc nhằn,
Nhưng chịu đựng tháng năm dài sao
thấu.
Bố vẫn muốn sống đời bên con
cháu,
Dẫu cơ-hàn, mà rau cháo có
nhau.
Bao năm qua mất Mẹ , bấy năm
sầu,
Bố gượng sống với niềm
đau-lẻ-bạn.
Buồn nhớ lại ngày vượt biên hoạn-nạn,
Bỏ quê nhà, chấp-nhận vạn gian-truân,
Chết trong tay đã nắm chặt chin phần.
Mạng sống chỉ ngàn cân treo sợi nhỏ.
Con thuyền khốn khổ,
Sóng gió tả-tơi,
Phút chót đã kề nơi,
Lối định-mệnh, ai người sống
sót.
Tưởng chỉ được nhìn Mẹ, con lần chót,
Nhưng Trời thương cho trót-lọt qua đây,
Trong khi bao người biển cả vùi thây,
Giờ sao nữa, chẳng mảy-may tiếc rẻ.
Bố chỉ hận mình không còn sức
khỏe,
Đở đần con việc lẻ-tẻ hôm mai,
Để chiều về, con bớt phải
loay-hoay,
Được yên nghỉ sau ngày dài
kiệt sức.
Khi bị đẩy vào trong phòng hồi-lực,
Bố biết mình gần tới lúc xuôi tay.
Dù thoát nạn hôm nay,
Đời cũng phải rẽ ngay vào lối ngoặc.
Bố tự biết như ngọn đèn sắp
tắt,
Nên cố tình bẳn gắt mấy ngày
qua.
Nếu chẳng may phải theo gót
ông bà,
Con cũng đở xót xa giờ đưa
tiễn.
Mai kia rời bệnh-viện,
Con đừng bịn-rịn xót xa,
Hãy nghe lời y-tá dặn ngày qua,
Mà đưa Bố thẳng ra nhà dưỡng lão.
Cuộc sống mới dù là mưa hay
bão,
Bố không buồn,tự bảo vẫn còn
may,
Vì biết rằng, chỉ quanh-quẩn
đâu đây,
Con cháu Bố đang vui vầy
hạnh-phúc.
Rồi sẽ có những buổi chiều hun-hút,
Bố nặn dần từng phút ngóng người thân.
Nhưng rủi con chẳng tới được một lần,
Bố cũng hiểu, đừng bận tâm ray-rứt.
Bố không ngại chặng cuối đời
khổ cực,
Nhìn thấy con hạnh-phúc, Bố
vui lòng.
Tuổi đã nhiều, phận Bố thế là
xong,
Con phải sống cho chồng, cho
con cái.
Hứa với Bố, con sẽ không buồn mãi,
Nếu mai này, khi Bố phải ra đi,
Mà con không kịp đến lúc phân-kỳ,
Nói cùng Bố lời chia-ly vĩnh-viễn.
X
X X
Đêm trơn giấc, người con rời
bệnh-viện,
Đôi mắt già quyến-luyến vọng
đưa chân.
Trong ký-ức phai dần,
Khuôn mặt những người thân
vùng hiển-hiện.
Lòng chợt thoáng
bùi-ngùi khi nghĩ đến
Phút lên đường, theo
ước-nguyện ba-sinh,
Chân bơ-vơ trong tăm
tối một mình,
Mò mẫm lối hành-trình
về thiên-cổ.
Trần
Văn Lương
Cali ,10/2007
Trên thế gian sao có những người tài giỏi như tác giả bài
thơ sau đây:
Chắc là ông Mạc Đĩnh Chi đầu thai về làm ông này.
Goi quý vị bài thơ thuộc loại Siêu thơ*:
THƯƠNG TIẾC
Cách 1.- Đọc Xuôi:
Cách 2.-
Đọc Ngược:
Vương tình lệ thảm, khóc hồn oan.
Trang đài rụng liễu xót lòng thương.
Nát rữa đời xuân, mộng dở dang !
Bạc mệnh thân chìm, đắm sắc hương !
Sương khói lạnh mờ, mây khuất nguyệt,
Vàng đá lỡ duyên buồn trách lược,
Gió mưa sầu rũ, phiếm rơi đàn !
Phấn son vùi phận, tủi hờn gương !
Gương hờn tủi phận, vùi son phấn,
Đàn rơi phiếm rũ, sầu mưa gió,
Luợc trách buồn duyên, lỡ đá vàng !
Nguyệt khuất, mây mờ, lạnh khói sương.
Hương sắc đắm chìm, thân mệnh bạc,
Dang dở mộng xuân, đời rữa nát.
Thương lòng xót liễu, rụng đài trang !
Oan hồn khóc thảm, lệ tình vương !
Cách 3.- Bỏ 2 chữ đầu trong
Cách 4.- Bỏ 2 chữ đầu
trong mỗi câu
mỗi câu của Bài Đọc Xuôi :
của Bài Đọc Ngược.
Lệ thảm khóc hồn oan
Rụng liễu xót lòng
thương
Đời xuân mộng dở dang
Thân chìm đắm sắc hương
Lạnh mờ mây khuất nguyệt
Lỡ duyên buồn trách
lược
Sầu rũ phiếm rơi đàn
Vùi phận tủi hờn
gương
Tủi phận vùi son phấn
Phiếm rũ sầu mưa gió
Buồn duyên lỡ đá vàng
Mây mờ lạnh khói sương
Đắm chìm thân mệnh bạc
Mộng xuân đời rữa nát
Xót liễu rụng đài
trang! Khóc thảm, lệ
tình vương !
Cách 5 .- Bỏ 3 chữ đầu trong
Cách 6.- Bỏ 3 chữ đầu
trong
mỗi câu của Bài Đọc Xuôi :
mỗi câu của Bài Đọc Ngược:
Thảm khóc hồn oan
Liễu xót lòng
thương
Xuân mộng dở dang
Chìm đắm sắc hương
Mờ mây khuất nguyệt
Duyên buồn trách lược
Rũ phiếm rơi đàn
Phận tủi hờn
gương
Phận vùi son phấn
Rũ sầu mưa gió
Duyên lỡ đá vàng
Mờ lạnh khói
sương
Chìm thân mệnh bạc
Xuân đời rữa nát
Liễu rụng đài trang
Thảm lệ tình
vương
Cách 7 .- Bỏ 3 chữ cuối trong
Cách 8 .- Bỏ 3 chữ cuối
trong
mỗi câu của Bài Đọc Xuôi :
mỗi câu của Bài Đọc Ngược:
Vương tình lệ thảm,
Trang đài rụng
liễu
Nát rữa đời xuân
Bạc mệnh thân
chìm
Sương khói lạnh mờ,
Vàng đá lỡ duyên
Gió mưa sầu rũ
Phấn son
vùi phận
Gương hờn tủi phận,
Đàn rơi phiếm rũ
Lược trách buồn duyên
Nguyệt khuất mây mờ
Hương sắc đắm chìm
Dang dỡ mộng xuân
Thương lòng xót liễu
Oan hồn khóc thảm
Cách 9 .- Bỏ 3 chữ cuối trong mỗi câu của
Cách 10.- Bỏ 3 chữ cuối trong mỗi câu của
Bài đọc Xuôi, hưng đọc từ dưới lên :
Bài Đọc Ngược, nhưng đọc từ dưới lên
Thương lòng xót liễu
Oan hồn khóc thảm
Hương sắc đắm chìm
Dang dỡ mộng xuân
Luợc trách buồn duyên
Nguyệt khuất mây mờ
Gương hờn tủi phận
Đàn rơi phiếm rũ
Gió mưa sầu rũ
Phấn son
vùi phận
Sương khói lạnh mờ
Vàng đá lỡ duyên
Nát rữa đời xuân
Bạc mệnh thân
chìm
Vương tình lệ thảm
Trang đài rụng
liễu.
Cách 11 .- Bỏ 4 chữ đầu trong mỗi câu
Cách 12 .- Bỏ 4 chữ đầu trong mỗi
của Bài Đọc
Xuôi : câu của Bài Đọc Ngược:
Khóc hồn oan
Xót lòng
thương
Mộng dở dang
Đắm sắc
hương
Mây khuất nguyệt
Buồn trách lược
Phiếm rơi đàn
Tủi hờn
gương
Vùi son phấn
Sầu mưa
gió
Lỡ đá vàng
Lạnh
khói sương
Thân mệnh bạc
Đời rữa nát
Rụng đài trang
Lệ tình
vương
Cách 13 .- Đọc xuôi như thơ tự do :
Cách 14.- Đọc ngược như thơ tự
do
Vương tình.
Trang
đài ...
Lệ thảm.
Rụng
liễu ...
Khóc hồn oan!
Xót lòng
thương!
Nát rữa.
Bạc
mệnh …
Đời xuân.
Thân
chìm ...
Mộng dở dang!
Đắm sắc
hương!
Sương khói.
Vàng đá
...
Lạnh mờ.
Lỡ
duyên ...
Mây khuất nguyệt!
Buồn trách lược!
Gió mưa.
Phấn
son ...
Sầu rũ.
Vùi
phận ...
Phiếm rơi đàn!
Tủi hờn
gương !
* * *
*
* *
Gương hờn.
Đàn rơi
...
Tủi phận.
Phiếm
rũ ...
Vùi son phấn!
Sầu mưa
gió!
Lược trách …
Nguyệt khuất ...
Buồn duyên …
Mây mờ ...
Lỡ đá vàng!
Lạnh
khói sương!
Đắm chìm
… Dang dở
...
Thân mệnh bạc!
Mộng xuân ...
Hương sắc.
Đời
rữa nát!
Thương lòng.
Oan hồn
...
Xót liễu.
Khóc
thảm...
Rụng đài trang!
Lệ tình
vương!
* * *
*
* *
DÙNG 56 CHỮ CỦA BÀI “THƯƠNG
TIẾC” SẮP XẾP LẠI THÀNH CÁC BÀI THƠ TỨ TUYỆT:
Bài Tứ Tuyệt 1:
Bài Tứ Tuyệt 2:
Xót phận duyên rơi. rụng đá vàng !
Đời xuân. chìm đắm mộng đài trang
!
Đời xuân sầu đắm tủi hồn oan
Lệ thảm hờn duyên trách dỡ dang.
Sắc hương rữa nát vùi son phấn,
Lược khóc gương buồn vương mệnh bạc,
Nguyệt rũ hờn mây lỡ phiếm đàn !
Gió mưa tình lạnh, tủi hồn oan !
* * *
*
* *
Lược trách tình gương vương mệnh bạc !
Sắc hương rữa nát vùi son phấn!
Gió mưa chìm lạnh liễu đài trang.
Xót phận thân rơi rũ phiếm đàn.
Lòng thương mộng khuất mờ sương khói,
Lòng thương liễu khuất mờ sương khói,
Lệ thảm buồn thân khóc dỡ
dang! Nguyệt rụng sầu mây lỡ đá vàng
Bài Tứ Tuyệt 3:
Bài Tứ Tuyệt 4:
Đời xuân mộng rữa đắm hồn oan!
Nguyệt khuất thân chìm mệnh dở dang!
Mệnh bạc tình vương khóc dở dang.
Xuân buồn lệ thảm rữa hồn oan,
Lược trách gương sầu hương sắc rũ,
Sắc vương phận bạc vùi son phấn.
Gió mưa chìm lạnh phiếm rơi đàn!
Lược khóc hờn gương lạnh phiếm đàn!
* * *
*
* *
Thương lòng nguyệt khuất mờ sương khói,
Sương khói mờ mây rơi rụng liễu!
Xót phận hờn mây lỡ đá vàng.
Mưa sầu gió trách rũ đài trang,
Phấn nát son vùi thân liễu rụng
Xót hương mộng nát tình duyên đắm.
Buồn duyên lệ thảm tủi đài
trang! Đời tủi lòng thương lỡ đá vàng!
Bài Tứ Tuyệt 5:
Bài Tứ Tuyệt 6:
Hồn oan mệnh bạc xót lòng thương!
Mệnh bạc hồn oan lỡ sắc hương!
Chìm đắm mưa rơi rụng sắc hương,
Đá vàng rơi nát mộng lòng vương,
Đàn lạnh phiếm sầu son phấn lỡ.
Đắm chìm trách phận xuân buồn tủi.
Duyên hờn lược trách tủi đời gương!
Dang dở thân vùi rữa khói sương!
* * *
*
* *
Đá vàng nguyệt khuất mờ mây gió!
Đàn rũ phiếm sầu mây khuất nguyệt !
Liễu rũ buồn thân phận khói sương,
Duyên hờn lược khóc thảm đời gương,
Dang dở mộng vùi xuân rữa nát.
Gió mưa mờ lạnh tình son phấn.
Trang đài thảm lệ khóc tình vương!
Rụng liễu đài trang, lệ xót thương!
Bài Tứ Tuyệt 7:
Bài Tứ Tuyệt 8:
Trang đài mệnh bạc xót lòng thương!
Lệ thảm hồn oan khóc sắc hương !
Liễu rụng buồn thân rũ sắc hương.
Trang đài mệnh đắm tủi đời gương,
Chìm đắm phiếm đàn son phấn lỡ.
Mưa hờn nguyệt trách vùi xuân lược.
Mưa sầu nguyệt khuất khói mờ gương!
Bạc phận đàn rơi lạnh khói vương!
* * *
*
* *
Mây hờn mộng nát rơi vàng đá!
Phiếm nát sầu son buồn phấn rữa!
Dang dở xuân vùi lạnh gió sương,
Dở dang vàng đá xót lòng thương,
Lệ thảm khóc đời duyên phận rữa.
Tình duyên lỡ mộng mây mờ khuất.
Hồn oan lược tủi trách tình vương!
Liễu rụng thân chìm rũ gió sương!
DÙNG 56 CHỮ CỦA BÀI “THƯƠNG
TIẾC” SẮP XẾP THÀNH CÁC BÀI THƠ BÁT CÚ.
Bài Bát Cú 1:
Bài Bát Cú 2:
Liễu rụng hồn oan đắm sắc hương !
Lệ thảm lòng thương mộng dở dang!
Thân chìm mệnh bạc xót lòng thương.
Tình xuân sắc rữa xót hồn oan.
Lỡ duyên vàng đá hờn xuân lược,
Khói sương sầu trách vùi son phấn,
Vùi phận đài trang tủi mộng gương.
Mưa gió buồn vương lỡ đá vàng.
Phiếm rũ, đàn rơi sầu trách nguyệt,
Phận tủi gương mờ mây khuất nguyệt,
Mây mờ, khói khuất lạnh buồn sương.
Duyên hờn lược rũ phiếm rơi đàn.
Gió mưa rữa nát đời son phấn,
Khóc đời mệnh bạc chìm thân lạnh,
Dang dở khóc tình lệ thảm vương!
Rụng nát đài hương đắm liễu trang!
Bài Bát Cú 3:
Bài Bát Cú 4:
Liễu rụng sầu xuân đắm sắc hương !
Sắc đắm chìm duyên mộng dở dang !
Thân chìm mệnh bạc nát lòng thương
Đời xuân nát rữa tủi đài trang.
Lỡ duyên vàng đá buồn mưa gió
Phấn son lỡ phận mây hờn nguyệt,
Vùi phận đài trang lạnh khói sương
Gương lược vùi thân phiếm trách đàn.
Phiếm rũ mờ mây hờn mộng rữa
Hương khói lạnh sầu thương mệnh bạc,
Đàn rơi khuất nguyệt trách tình vương
Gió mưa buồn thảm khóc hồn oan.
Dở dang lược tủi đời son phấn
Lệ rơi lòng rũ sương mờ khuất
Xót lệ hồn oan khóc thảm gương!
Liễu rụng tình vương xót đá vàng !
Nhật Hồng
Nguyễn-Thanh-Vân
THU VỚI THI NHÂN
10 BÀI XƯỚNG
X1/10- Bâng khuâng cánh úa bủa phong
trần,
Lác đác cành khô đọng trước sân.
Mỗi độ Thu sang, khơi ấm vận,
Bao mùa sương rắc, rộn tươi vần.
Thềm văn cao hứng phô hương sắc,
Vườn hạnh mơ màng ngắm nguyệt vân.
Thu với thi nhân âu có hẹn,
Tình thơ trang trọng, trắng trong ngần.
X2/10-Ngần ngại chi đâu, ý nhẹ nhàng,
Mây xanh, gió lặng vẻ phong quang.
Chiều hôm nắng quái chan mai tím,
Sáng sớm ngâu giăng phủ cúc vàng.
Ai dạo cung cầm, tâm liễu rủ,
Tôi còn kết vận, ý hoa sang.
Hạt mưa mong kết lên vòng ngọc,
Trang điểm hương thu đượm thắm hàng.
X3/10-
Hàng gấm xinh dòng quyện áng thơ
Tháng năm hiu hắt dắt mong chờ.
Câu tình hòa hợp đơm ao ước,
Chữ nghĩa tương đồng khuấy mộng mơ.
Thuở ấy xa xưa chừa một bến,
Giờ đâychốn mới cách đôi bờ.
Tâm tư lắng đọng dòng thương nhớ,
Sợi rối tơ vò, bó ngẩn ngơ !
X4/10- Ngơ ngẩn trường canh, cảnh
vắn dài,
Não lòng thi khách nhớ chăng ai ?
Thơ in mực thắm khơi duyên cảm,
Mộng nối trang hoa quyện ý hoài.
Mỗi độ trang treo sầu cánh hạc,
Khi mùa lá đổ xót cánh mai.
Đêm khuya trăn trở nghe mành động,
Giọt buốt tim côi, thấm mạch đời !
X5/10- Mạch đời xa lạ đã nên quen,
Dệt vận tâm chung một chuyến thuyền.
Món nợ văn chương nào đã trả,
Còn vay thi phú dễ gì quên.
Xuân chưa tròn mộng, phai môi mọng,
Thu ấm tràn mơ trở tóc mềm.
Nghĩa bạn tình thơ chờ thắm thiết
Ngày dài ước nguyện khách nên duyên.
X6/10- Nên duyên truyền cảm dệt vào
thơ,
Vận ý tương thông, mực thấm tờ.
Tâm hướng trời Nam đan nỗi ước,
Hồn mong nước Việt triết nguồn mơ
Túi càn khôn mở chờ sang chuyến,
Hội vũ trụ quay dậy tới giờ.
Tươi vận Hàn thi khơi ngọn thỏ,
Ngỏ dòng nghiên bút rút đường tơ.
X7/10- Đường tơ Văn hiến tiến về đâu
?
Liễu ám hoa minh dính lệ sầu.
Cố quốc ? non sông tình khó dứt,
Thi nhân ? giấy mực nghĩa nhuần sâu.
Non cao nương náu vần trang trải,
Rừng rậm ẩn cư, ý nhiệm mầu.
Xướng họa chung vui niềm mặc khách,
Tách sầu khơi nhớ, mở muôn câu.
X8/10-
Câu, tứ tràn lan lúc ngả chiều,
Trúc vàng ngọn héo, bến cô liêu.
Nhớ hoa vườn ấy sao mong quá,
Thương trúc cành kia, lại nhớ nhiều.
Ngõ vắng vầng trăng, cơn lạnh đến
Nhà khô mái lá, bóng tà xiêu.
Nắng mưa bao bận khôn phai sắc,
Nhắc mảnh nhân sinh, thấm túp lều.
X9/10-
Lều ấm dòng mơ đã mở ra,
Bước trên xứ lạ nhớ nhung nhà,
Quê hương ? biển lặng đau lòng cách,
Xứ sở ? mây mờ xót dạ xa !
Ngàn dặm mông lung hồn quặn thắt,
Một phương thăm thẳm lệ chan hòa.
Vầng trăng nay khuyết mai tròn lại,
Ủ phiến tâm thành, ước lại qua.
X10/10-Qua
trao nét bút dệt nguồn thân,
Thắm với thời gian ở cõi trần.
Thi phú hằng mơ trang tuyệt tác,
Xướng hòa ướp mộng cảnh thanh tân.
Tiết Thu còn đọng muôn vần gấm,
Tình bạn âm vang những vận thần.
Giấy trổ hoa thơm tràn sóng mực,
Trăm năm nhàn tản, ngát tường vân.
NGUYỄN LÝ
PO. BOX 496 Squamish.BC
V8B 0A4 CANADA
10 BÀI HỌA VẬN
H1/10-
Phảng phất thu phong sạch bụi trần,
Cánh hoa lả tả rụng đầy sân.
Bên song thi sĩ đang tìm ý,
Cạnh án nhà thơ cũng lựa vần.
Mặt đất chan hòa toàn bạch tuyết,
Bầu trời lơ lửng rặt thanh vân.
Mây Hàng lờ lững bao tâm sự,
Bơi lội thiên nga sắc trắng ngần.
H2/10-
Tiếng vạc kêu sương thật nhịp nhàng,
Bầu trời mờ ảo vẻ phong quang.
Trong vườn bạch cúc khoe màu trắng
Trước ngõ hoàng mai lộ sắc vàng.
Lộng lẫy bích đào bao quyến rũ,
Dịu dàng thược dược lắm cao sang.
Cò bay, mây lượn cùng chung hướng,
Lơ lửng tầng xanh chỉ một hàng.
H3/10-
Ao thu lặng lẽ giục hồn thơ,
Năm vận thi nhân khỏi đợi chờ.
Bốn Bể hòa bình chung nỗi ước,
Năm Châu hạnh phúc một niềm mơ.
Đông Tây cách trở chưa cùng bến,
Nam Bắc phân ly vẫn cách bờ.
Nấu thịt nồi da con một Mẹ,
Ai người nỡ ngoảnh mặt làm ngơ ??
H4/10-
Thức trắng đêm thâu mới thấy dài,
Canh trường lạnh lẽo nhớ chăng ai ?
Xa xôi Nam Bắc nhiều thương nhớ,
Cách biệt Đông Tây lắm cảm hoài.
Tuổi tác chất chồng nay gối hạc,
Cuộc đời vật lộn đã mình mai.
Dế kêu ảo não như than trách,
Tạo hóa gây chi cảnh ngược đời !
H5/10-
Hồn thơ lai láng tạo thành quen,
Xướng họa hàn huyên đã một thuyền.
Xây dựng cương thường cần phải nhớ,
Vun bồi đạo lý chớ hề quên.
Ban ơn mong mỏi lòng còn cứng,
Tạo phúc đinh ninh dạ chẳng mềm.
Cứu khổ tha nhân khi hoạn nạn,
Dòng đời kết nối bởi cơ duyên.
H6/10- Mây chiều bảng lảng tạo nguồn
thơ
Mặt nước trong xanh phẳng lặng tờ.
Xứ lạ tự do già vẫn ước,
Quê người hạnh phúc trẻ hằng mơ.
Nhân quyền cả nước còn đâu nữa,
Hạnh phúc toàn dân mất tới giờ.
Ngọn thỏ dần khô từ đổi chủ,
Khi nào nhện lại nhả đường tơ ??
H7/10-
Cương thường, đạo lý để nơi đâu ?
Phận bạc ngày đêm chất chứa sầu.
Thống khổ cớ sao không lấp cạn,
Hận thù lại cứ mãi đào sâu.
Ba Giềng thịnh trị khi thay sắc,
Năm Mối nghiêm minh lúc đổi màu.
Cầu nguyện bốn phương chung một mối,
Ngày đêm Hàn Luật nối từng câu…
H8/10-
Nỗi lòng hoài cảm lúc ban chiều,
Quặn thắt lòng đau cảnh tịch liêu.
Thống khổ thân già không bớt chút,
Bi thương phận trẻ lại thêm nhiều
Vài manh áo mỏng vai sờn rách,
Một túp nhà tranh vách đã xiêu.
Ước nguyện quê hương mau đổi sắc,
Năm gian lợp ngói để thay lều.
H9/10-
Chính sử Lê Trần sẽ mở ra,
Ba giềng, năm mối đến từng nhà.
Anh em trọng nghĩa càng gần gũi,
Bè bạn khinh tài chẳng cách xa.
Trai gái thân thương cầu chữ thuận,
Trẻ già quý mến nguyện câu hòa.
Yêu nhau củ ấu nên tròn trịa,
Gian khổ trăm nghìn cũng vượt qua.
H10/10-
Thương yêu lời nhắn gửi người thân,
Cầu nguyện cho nhau dứt nợ trần.
Trai gái văn minh không thủ cựu,
Trẻ già hủ lậu đã canh tân.
Đường Thi năm vận như mưa lũ,
Hàn Luật tám câu tựa sóng thần.
Giòng giống Tiên Long con cháu nhớ,
Viêm Bang muôn thuở, đóa hồng vân…
SJ 21-2-2009 TRƯỜNG GIANG
BÉ
CẦU NGUYỆN
Mỗi tối
trước khi ngủ
Em quỳ
gối trên giường
Cầu
nguyện cho tất cả
Mọi người
em mến thương.
Em cầu
cho ba má
Luôn vui
vẻ yêu đời
Ba có
việc làm tốt
Và má trẻ
đẹp hoài.
Cầu cho
hai anh chị
Và cho út
của em
Luôn
thương nhau san sẻ
Không
tranh dành chơi “ghêm”.
Cầu ông
bà nội ngoại
Ðược mạnh
khỏe sống lâu
Sắm cho
em những món
Ba má
chẳng mua đâu.
Cầu cho
thầy, cô giáo
Ðừng rầy
khi em quên
Và mấy
đứa trong lớp
Ðừng có
bắt nạt em.
Và cầu
cho em nữa
Chóng lớn,
nhiều đồ chơi
Ngoan
ngoãn và học giỏi
Sau giúp
ích cho đời.
ÐỒNG CHÂU
(nghe lỏm lời của Bé)
Định
nghĩa chữ HÔN
Hôn nhau trên cầu là
cầu hôn.
Hôn mà chẳng rời nhau là đính hôn.
Hôn liền tù tì bảy phát là thất hôn.
Hôn người nào đó gọi là hôn nhân.
Hôn con vật nào đó gọi là hôn thú.
Hôn vợ gọi là hôn thê.
Hôn chồng gọi là hôn phu.
Mơ hôn được người nào đó gọi là hôn ước.
Mới hôn xong gọi là tân hôn.
Hôn thêm cái nữa gọi là tái hôn.
Hôn hai cái một lượt gọi là song hôn.
Đang hôn nửa chừng bị xô ra gọi là ly hôn.