Sự mất ngủ kéo dài t́nh trạng trầm cảm của các người già

 

 

 

.

 

Sự mất ngủ lâu dài (persistent insomnia) có thể làm t́nh trạng trầm cảm (depression)của các người già kéo dài.

Theo bác sĩ Wilfred R. Pigeon, thuộc Đại học Rochester (New York) ,th́ chúng ta cần phải theo dơi kỹ chứng mất ngủ đi cặp đôi với bệnh trầm cảm v́ “ chúng ta không biết chứng mất ngủ nào sẽ mất đi khi bệnh trầm cảm bằt đầu giảm, do đó  cách tốt nhất là chữa trị tức thời chứng mất ngủ mỗi khi nó xẫy ra”.

 

Từ trước tới nay chứng mất ngủ đươc coi như là một triệu chứng của bệnh trầmcảm. và các kiểm chứng mới nhất cho thấy  chứng mất ngủ là một yếu tố rủi ro làm bệnh trầm cảm phát hiện hay tái phát hiện.Vấn đề  chứng mất ngũ có phải là môt xáo trộn riêng biệt hay không vẫn c̣n là một đề tài cần phải  bàn căi.

 

Để  hiểu rơ vấn đề , các nhà khoa học đă quan sát 1801 bệnh nhân , tuồi từ 60 trở lên, bị bệnh trẩm cảm từ nhẹ tới nặng, nằm tại 18 viên điểu dưỡng . Các người này được chia làm hai nhóm, một nhóm đươc chăm sóc b́nh thuờng, một nhóm đươc chăm sóc kỹ càng hơn..

Đối với nhóm người được chăm sóc b́nh thường th́ các bác sĩ tùy quyền lưa chọn cách trị liệu. C̣n nhóm người đươc chăm sóc kỹ càng th́ do một  y tá đặc trách đảm nhiệm và chăm lo chỉ dạy về bệnh trầm cảm  và các điểu cơ bàn  về phép trị liệu. Tùy vào  sư tiến triển của bệnh nhân, y tá này có thể để nghi bác sĩ trị liệu thay đổi thuốc men  hoặc giới thiệu  bênh nhận tới  bác sĩ tâm thần nếu không thấy có tiến bộ,

 

Dựa vào cùng một tiêu chuẩn định bệnh  người ta đă t́m thấy trong số các bệnh nhân  293 người không bị chứng mất ngủ, 207 bị chứng mất ngủ lâu dài và 1301 người bị chứng mất ngủ vừa phải.

Sau 6 tháng vẫn c̣n 44 phần trăm bệnh nhân bị chứng mất ngủ lâu dài,  29 phần trăm bị bệnh mất ngủ vừa phải và 16 phẩn trăm không bị chứng mất ngủ,

Sự so sánh các bệnh nhân không bi mất ngủ với các bệnh nhân bị mất ngủ lâu dài đă cho thấy là t́nh trang mất ngủ kéo dài có liên hệ với sư gia tăng rủi ro kéo dài  bệnh trầm cảm vào lúc 6 và 12 tháng. Sự liên hệ này càng rơ nét  đối với bệnh  trầm cảm nặng và khi bệnh nhân chỉ được chăm sóc b́nh thường.

 

Các phát hiện trên  không dứt khoát  chứng tỏ là chứng mất ngủ đi cặp đôi với bệnh trầm cảm là môt triệu chứng của bệnh trầm cảm hay là một xáo trộn riêng biệt. Theo nhóm nghiên cứu th́ t́nh huống có nhiều triển vọng xẩy ra nhất là “chứng mất ngủ chỉ đơn giản là một triệu chứng trong một số trường hợp và  là một xáo trộn cần đươc điều trị như là một căn bệnh riêng biệt  trong những trường hợp khác”

Nếu chứng mất ngủ cần được trị liệu bằng thuốc men th́ các thuốc gây ngủ sáng chế mới đây ( như Ambien, Lunesta và Lunesta) đă chứng tỏ là hiệu nghiệm và an toàn cho các ngưới già. Nếu bệnh nhân cần tới thuốc an thần vào buổi sáng th́ Rozarem có thể là  thích hợp nhất.

 

 

 

 

 

Bác sỉ Pigeon nói “Rơ ràng là nếu bệnh trầm cảm không thuyên giảm th́ bệnh nhân cần được gởi đi bác sĩ tâm thần. Trong trường hợp chứng mất ngủ vẫn tồn tại sau khi bệnh trầm càm đă thuyên giảm hay bệnh trầm cảm có thuyên giảm đôi chút và vẫn c̣n tồn tại cùng  với chứng mất ngủ th́ điều trước tiên phài nghĩ tới là giới thiệu bệnh nhân tới một chuyên viên về tập tính ngủ ( behavioral sleep medicine specialist)”

 

            Insomnia prolongs depression in the elderly- Karia Gal- 04/04/08ủ