Dieu Huynh

Tại trước khu chợ Phúc Lộc Thọ, CA, Phuc Jean cũng đă gặp một bà già Việt Nam lụ
khụ ngả nón ăn mày. Không biết bà sang Mỹ đă lâu hay bây giờ mới qua? Tại sao bà
lại phải ăn mày ở cái xứ người già có tiền welfare đàng hoàng? Ôi, v́ sao? tại
sao? làm sao?
Trong giờ lễ Chủ Nhật, tại nhà thờ Saint Columban, linh mục T. đă làm nhiều
người nghe phải nhỏ lệ khi ông kể một câu chuyện về một người Mẹ đă nuôi cả mười
đứa con thành công về tài chánh, đứa Bác Sĩ, đứa Kỹ Sư, Dược Sĩ, nhưng rồi cả
mười đứa con ấy, không nuôi nổi một bà Mẹ già. Đứa nào cũng có lư do để từ chối
không muốn ở với Mẹ.
Linh mục T. cũng kể lại lúc ông c̣n ở Chicago, có một lần trong thời tiết lạnh giá, đến thăm một bà Mẹ, thấy căn nhà rộng mông mênh, không có ai, v́ hai vợ chồng đứa con đi làm cả. Điều ông quan tâm là thấy trong nhà rất lạnh, bà Mẹ phải mặc hai áo nhưng vẫn lạnh cóng. Ông có hỏi bà mẹ tại sao không mở máy sưởi, th́ bà Mẹ cho biết là không dám mở v́ sợ khi con đi làm về, sẽ càm ràm là “tốn tiền điện quá!” Những đứa con sang trọng kia, có thể chờ đến ngày Lễ Mẹ, th́ đưa mẹ ra ăn tô phở, hoặc gọi điện thoại về nhà, nói: “I love you, mom!” Thế là đủ bổn phận của một đứa con thành công ở Mỹ đối với người mẹ yêu dấu của ḿnh.
Những Bà Mẹ ở đây là hiện thân của Mẹ Việt Nam đau khổ, đă hy sinh cả cuộc đời
cho con cái, nhưng khi con cái phụ rẫy, bỏ bê, cũng im lặng chấp nhận cho đến
hết cuộc đời.
Có biết bao nhiêu trường hợp như thế trong cộng đồng Việt Nam hải ngoại? Biết
bao nhiêu bà mẹ âm thầm, lặng lẽ chịu đựng tất cả những đau khổ từ khi lấy
chồng, sinh con, rồi ráng nuôi dạy con nên người, sau đó lại chấp nhận những đứa
con bất hiếu như một định mệnh mà không hề thốt lời than văn?
Một bà mẹ đă dành dụm bao năm buôn gánh bán bưng để cho con vượt biên một ḿnh,
sau đó, khi qua đến Mỹ, thằng con sợ vợ quá, không dám để mẹ ngủ trong pḥng, mà
bảo mẹ phải ngủ dưới đất trong pḥng khách. Một lần, con chó xù của hai vợ chồng
đứng đái ngay vào đầu mẹ. Bà mẹ kêu lên, th́ đứa con dâu cười, trong khi chồng
đứng yên, chẳng dám nói ǵ.
Bà mẹ khác, không được ở chung với con trai, phải thuê một pḥng của người bạn,
v́ sức khoẻ yếu, lúc nào cũng lo là chết không có ai chôn. Khi nghe nói về bảo
hiểm nhân thọ, bà có năn nỉ thằng con trai đứng tên mua giùm, để bà bớt chút
tiền già và đóng hàng tháng để mai sau, con có tiền lo hậu sự cho bà, nhưng đứa
con dâu nhất định không chịu, cho rằng “tốn tiền vô ích, chết th́ thiêu, liệng
tro xuống biển là xong, chôn làm ǵ cho mất thời giờ đi chăm sóc.” Bà cụ uất
quá, phát bệnh và qua đời. Không biết rồi bà có được chôn cất đàng hoàng theo ư
muốn, hay lại bị cô con dâu vứt tro ra biển.
Không thiếu những bà mẹ khi đến thăm con trai, phải ngồi nh́n vợ chồng ăn uống
ríu rít với nhau, v́ con dâu không chịu dọn thêm một chén cơm mời mẹ. Một bà mẹ
nhớ con nhớ cháu quá, đến thăm con, nhưng sợ con dâu sẽ nhiếc móc thằng chồng,
nên vừa vào tới cửa đă vội thanh minh: “Mẹ không ăn cơm đâu! Mẹ vừa ăn phở xong,
c̣n no đầy bụng. Mẹ chỉ đến cho thằng cháu nội món quà thôi!”
Không thiếu những bà mẹ v́ lỡ đánh đổ một chút nước trên thảm mà bị con nhiếc
móc tơi bời. “Trời đất ơi! Cái thảm của người ta cả vài ngàn bạc mà đánh đổ đánh
tháo ra thế th́ có chết không?”
Có bà mẹ bị bệnh ung thư, biết là sắp chết, mong được con gái đưa về Việt Nam, nhưng con đổ thừa cho chồng không cho phép về, rồi biến mất tăm, sợ trách nhiệm. Mẹ phải nhờ người đưa ra phi trường, nhờ người dưng đi cùng chuyến bay chăm sóc cho đến khi về tới nhà. Từ lúc đó đến lúc mẹ mất, cả con gái lẫn con rể, cháu chắt cũng chẳng hề gọi điện thoại hỏi thăm một lần.
Một bà mẹ già trên 70 tuổi rồi, có thằng con trai thành công lẫy lừng, bốn năm
căn nhà cho thuê, nhưng bà mẹ phải lụm cụm đi giữ trẻ, nói đúng ra là đi ở đợ v́
phải lau nhà, rửa chén, nấu cơm, để có tiền tiêu vặt và để gộp với tiền già, đưa
cả cho… con trai, một thanh niên ham vui, nhẩy nhót tung trời, hai, ba bà vợ.
Mỗi khi gặp bà con, chưa cần hỏi, bà đă thanh minh: “Ấy, tôi ngồi không cũng chả
biết làm ǵ, thôi th́ đi làm cho nó qua ngày, kẻo ở nhà rộng quá, một ḿnh buồn
lắm!”
Trong một cuộc hội thoại, một bà mẹ đă khóc nức nở v́ chỉ đứa con gái phụ rẫy,
bỏ bà một ḿnh cô đơn. Bà chỉ có một đứa con gái duy nhất, chồng chết trong trại
cải tạo. Trong bao nhiêu năm, bà đă gồng gánh nuôi con, rồi cùng vượt biên với
con, tưởng mang hạnh phúc cho hai mẹ con, ai ngờ cô con chờ đúng 18 tuổi là lẳng
lặng xách vali ra đi. Nước mắt bà đă chảy cho chồng, nay lại chảy hết cho con.
Tại những nhà dưỡng lăo gần trung tâm Thủ Đô Tị Nạn, có biết bao nhiêu bà mẹ
ngày đêm ngóng con đến thăm nhưng vẫn biệt vô âm tín. Một bà cụ suốt ba năm dài,
không bao giờ chịu bước xuống giường, v́ biết rằng chẳng bao giờ có đứa con nào
đến thăm. Bà đă lẳng lặng nằm suốt ngày trên giường như một sự trừng phạt chính
ḿnh v́ đă thương yêu con cái quá sức để đến t́nh trạng bị bỏ bê như hiện tại.
Sau ba năm, bà mất v́ các vết lở, v́ nỗi u uất, mà những người chăm sóc bà vẫn
không biết gia cảnh bà như thế nào, v́ bà không hề nhắc đến. Có điều chắc chắn
là khi bà c̣n là một thiếu nữ, bà phải là một mẫu người làm cho nhiều người theo
đuổi, quyến luyến, tôn sùng. Chắc chắn bà đă trải qua bao năm tháng thật tươi
đẹp, v́ cho đến khi mất, khuôn mặt bà, những ngón tay bà, và dáng dấp bà vẫn
khoan thai, dịu dàng, pha một chút quư phái. Nhưng tất cả những bí ẩn đó đă được
bà mang xuống mồ một cách trầm lặng.
Một buổi chiều tháng 5, tại một tiệm phở Việt Nam, một mẹ già đứng tần ngần bên
cánh cửa. Khi được mời vào, mẹ cho biết mẹ không đói, nhưng chỉ muốn đứng nh́n
những khuôn mặt vui vẻ, để nhớ đến con ḿnh, đứa con đă bỏ bà đi tiểu bang khác,
để mẹ ở với đứa cháu là một tên nghiện rượu, đă hăm doạ đánh mẹ hoài. Hắn đă lấy
hết tiền trợ cấp của mẹ, lại c̣n xua đuổi mẹ như cùi hủi. Hôm nay, hắn lái xe
chở mẹ đến đầu chợ, đẩy mẹ xuống và bảo mẹ cút đi! Mẹ biết đi đâu bây giờ?
Trong một căn pḥng điều trị tại bệnh viện Ung Thư, một bà cụ đă gào lên nức nở
khi người bệnh nằm bên được chuyển đi nơi khác. “Bà ơi! Bà bỏ tôi sao? Bà ơi!
Đừng đi! Đừng bỏ tôi nằm một ḿnh! Tôi sợ lắm, bà ơi!” Những tiếng kêu, tiếng
khóc nấc nghẹn đó lặp đi lặp lại làm người bệnh sắp chuyển đi cũng khóc theo.
Người y tá cũng khóc lặng lẽ. Anh con trai của người sắp đi xa, không cầm được
giọt lệ, cũng đứng nức nở. Cả căn pḥng như ngập nước mắt. Mầu trắng của những
tấm trải giường, mầu trắng của tấm áo cánh của bà cụ như những tấm khăn liệm, tự
nhiên sáng lên, buồn bă. Bà cụ nằm lại đó đă không có đứa con nào ở gần đây.
Chúng đă mỗi đứa mỗi nơi, như những cánh chim không bao giờ trở lại.
Trên đại lộ Bolsa, thỉnh thoảng người ta thấy một bà mẹ già, đẩy chiếc xe chợ
trên chứa đầy đồ linh tinh. Mẹ chỉ có một cái nón lá để che nắng che mưa. Khuôn
mặt khắc khổ của mẹ như những đường rănh bùn lầy nước đọng, đâu đó ở chợ Cầu Ông
Lănh, Thủ Thiêm, gần bến Ninh Kiều, Bắc Mỹ Thuận hay ở gần cầu Tràng Tiền, Chợ
Đông Ba? Mẹ đi về đâu, hỡi Mẹ? Những đứa con của mẹ giờ chắc đang vui vầy…